Hôm nay:

BÀI VIẾT- BÀI LUẬN- GHI CHÚ

Xem tất cả Các bài luận- viết »

ĐỜI SỐNG CƠ ĐỐC

Xem tất cả Đời sống Cơ Đốc»

CHUYÊN MỤC HỎI ĐÁP

Xem tất cả Câu hỏi đáp »

.
THƯ MỤC BẠN MUỐN XEM: NUÔI DƯỠNG TÂM LINH
Hiển thị các bài đăng có nhãn NUÔI DƯỠNG TÂM LINH. Hiển thị tất cả bài đăng

Suy Ngẫm Cách Nghĩ Và Sống

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016










CÁCH NGHĨ VÀ SỐNG :

- Tôi chỉ sống trên thế giới nầy có 1 lần .
- Vì vậy nếu tôi có thể làm bất cứ điều tốt đẹp nào.
- Tôi sẽ thực hiện ngay không chậm trể.
- Hãy thể hiện lòng nhân ái của mình với bất kỳ ai.
- Bởi tôi sẽ không sống trên thế giới nầy tới lần thứ 2.

KHI TÔI NẰM XUỐNG

- Những gì tôi xài thì tôi đã mất .
- Những gì tôi để lại thì người khác xài .
- Tôi chỉ đem theo được những gì tôi đã cho .





Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Sự ngợi khen đánh bại kẻ thù

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015








 Trong Kinh Thánh Cựu ước, chúng ta nhận biết được Áp-ra-ham có một  đời sống trông cậy nơi Đức Chúa Trời khi theo lý lẽ loài người thì chẳng còn gì để hy vọng, ông cứ hy vọng trong đức tin rằng mình sẽ trở thành cha của nhiều dân tộc, theo như lời đã hứa phán với ông rằng: “Dòng dõi ngươi sẽ nhiều (vô số) như thể ấy.”  Sáng thế ký 15: 5


    Đức tin của ông đã không yếu đi khi suy xét rằng thân thể mình đã hoàn toàn không còn khả năng, cũng như đã chết rồi vì mình gần đầy 100 tuổi hoặc khi suy xét sự son sẻ của tử cung đã chết khô của vợ mình là Sa-ra.

     Chẳng có sự vô tín hay hồ nghi nào làm cho người phân vân (thắc mắc nghi ngờ) về lời hứa của Đức Chúa Trời, nhưng càng trở nên mạnh mẽ và đầy quyền năng bởi đức tin đang khi ông dâng sự ngợi khen và vinh hiển cho Đức Chúa Trời.
   


 Ông hoàn toàn thoả lòng và tin chắc rằng điều chi Đức Chúa Trời đã hứa, Ngài cũng


có quyền giữ lời và làm tròn được. 

     Đó là lý do tại sao đức tin của ông được tính cho ông như là sự công bình trước mặt Đức Chúa Trời.

     Trong đoạn sách này chúng ta nhìn thấy Áp-ra-ham chờ đợi cho phép lạ của ông xảy đến. Còn Ma-quỷ đang tấn công ông với sự nghi ngờ và sự vô tín. Chúng ta có thể tưởng tượng trình trạng tâm trí của ông đã phải trải qua, như tư tưởng dồn dập nghịch lại tâm trí ông với ông rằng Đức Chúa Trời sẽ không thực hiện lời hứa của Ngài đâu.

     Áp-ra-ham đang ở dưới sự tấn công. Ông đã xông vào trận chiến thuộc linh như thế nào? Ông đã dâng sự ngợi khen và vinh hiển cho Đức Chúa Trời và trong việc làm đó, ông đã được đổ dầy quyền năng.


    Đó cũng chính là Chúa Giê-xu đã làm đang khi Ngài cũng phó thác chính mình Ngài cho Đức Chúa Trời. (Joyce Meyer)




Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Con muốn gặp Chúa

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014










Một hôm bé Anna de Guigne hỏi mẹ:
-Thưa mẹ, mẹ có thể cho phép con cầu nguyện mà không dùng sách đọc bài cầu nguyện như thường làm không?
-Để làm gì?
-Bởi vì con thuộc hết các bài cầu nguyện mẫu trong sách rồi, và con thường chia trí khi đọc. Còn khi con nói chuyện với Chúa Giê-xu, con không lo ra tí nào cả mẹ ạ. Giống khi nói chuyện với người nào, mình biết rõ điều mình nói.
-Thế con có gì để nói với Chúa Giê-xu nào?
-Con nói rằng con yêu mến Ngài. Rồi con nói với Chúa Giê-xu về mẹ, về những người khác, để xin Chúa biến tất cả nên trọn lành. Con nói với Ngài nhất là những kẻ tội lỗi.
Rồi đỏ mặt một chút, cô bé nói thêm:

-Rồi con nói với Chúa rằng: “Con muốn gặp Chúa lắm”. (MV)




Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Sửa Mũ Cho Vua, Nhỏ Gai Cho Hổ

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014







Có người thợ rèn nọ thường gánh đồ nghề đi khắp làng để sửa chữa đồ dùng cho mọi người. Vì ông làm việc khéo léo, lại tốt bụng và giá cả cũng phải chăng nên có rất đông khách hàng. Chỉ dựa vào công việc này mà ông có thể nuôi sống cả gia đình.


Một hôm, ông lại gánh đồ nghề đi trên đường làng như mọi khi. Bỗng nghe tin Hoàng Thượng sắp đi qua đây. Ông vội tránh vào vệ đường và qùy rạp xuống, hy vọng có cơ hội ngắm nhìn dung nhan thánh thượng.

Không ngờ, khi ông có cảm giác như là tiếng vó ngựa rất gần mình và ông tò mò ngẩng đầu lên, thì ông thấy ngự giá của Hoàng thượng đang ở ngay trước mặt. Quá sợ hãi, ông vội dập đầu lia lịa xin tha tội.

Hoá ra khi đi ngang qua người thợ rèn, Hoàng Thượng nhìn thấy gánh đồ nghề bên cạnh ông nên nghĩ ông là một người thợ sửa chữa. Lúc này vương miện của ngài đang có mấy chỗ lỏng lẻo vì xe quá xóc, nên nhà vua mới quyết định đỗ lại để sửa chữa.

Người thợ rèn vội quỳ xuống bắt đầu sửa vương miện. Nhà vua thấy tay nghề của ông giỏi, nên rất ưng ý, thưởng ngay cho ông một trăm lạng bạc. Người thợ rèn sung sướng chạy như bay về nhà.







Trên đường về nhà, ông chợt nhìn thấy có một con hổ ở bên vệ đường. Ông vô vùng sợ hãi nhưng vội định thần lại, vì thấy con hổ hình như không có ác ý gì. Nó đang giơ cao một chân trước lên, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

Ông lấy hết can đảm tiến lại phía con hổ, phát hiện chân nó bị một cái gai rất to đâm vào. Ông vội vàng lấy dụng cụ ra, giúp con hổ bỏ cái gai đó đi. Con hổ tỏ ra rất biết ơn và đền ơn ông một con hươu to. Người thợ rèn cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện.

Từ hôm đó, ông không gánh dụng cụ đi khắp nơi nữa, mà treo một cái biển to trước cổng nhà với nội dung: “Chuyên sửa mũ cho vua, nhổ gai cho hổ”. Nhưng cũng từ đó, công việc làm ăn của ông ngày càng sa sút, kinh tế trở nên eo hẹp, khiến gia đình khốn đốn.

Lời bàn:
Sai lầm của người thợ rèn là ông lấy vận may ngẫu nhiên rồi tự hào cho đó là cơ sở lập nghiệp cả đời rồi mà không chăm chỉ làm việc. Tương tự như vậy, trên đời sống cũng nhiều người “phất” lên nhờ một cơ hội đặc biệt. Nhưng cơ hội không phải ngày nào cũng có. Nếu chỉ biết trông chờ, dựa dẫm vào vận may thì sớm muộn gì rồi cũng sẽ rơi vào tình trạng sa sút, khốn đốn như tình cảnh của người thợ rèn trong câu chuyện trên.





Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Tại Sao Lại Gào To Khi Cãi Nhau?

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014







Một giáo sư tâm lý học của trường Đại học Cambridge hỏi các sinh viên của mình:
- "Tại sao khi con người cãi nhau thì họ lại gào rất to?"

- "Bởi vì họ đánh mất sự bình tĩnh của mình. – Một sinh viên đáp."
- "Nhưng tại sao phải hét lên ngay cả khi người ta đang đứng kế bên?" Vị giáo sư hỏi. – "Chẳng nhẽ không thể nói chuyện với người đó nhẹ nhàng? Tại sao lại hét lên khi mất bình tĩnh?"

Lần lượt các sinh viên bắt đầu đưa ra ý kiến của mình, nhưng không ai trong số họ thỏa mãn câu hỏi của giáo sư. Cuối cùng, ông giải thích lý do tại sao điều này xảy ra:

- "Khi con người không đồng lòng với nhau và cãi nhau, trái tim của họ càng xa lánh nhau. Để nghe thấy nhau trong khoảng cách đó, họ phải hét lên. Họ càng tức giận thì càng phải la hét to hơn. Điều gì sẽ xảy ra đối với những người yêu nhau? Đối với nhiều trường hợp, họ không gào thét, ngược lại, họ nói chuyện nhẹ nhàng. Bởi vì trái tim của họ rất gần nhau, khoảng cách giữa chúng là rất nhỏ. Và khi tình yêu của họ mạnh hơn nữa?"
Giáo sư tiếp tục:
– "Họ chỉ thì thầm và càng trở nên gần gũi hơn trong tình yêu của họ, cho đến lúc chỉ cần nhìn nhau thôi là
 hiểu nhau không cần nói điều gì."
* * *

Vì vậy, khi cãi nhau, cố gắng đừng để cho trái tim của bạn xa lánh nhau, đừng nên nói những lời làm tăng thêm khoảng cách giữa bạn và người đối diện. Bởi vì có thể đến một ngày nào đó khi khoảng cách trở nên quá lớn, bạn sẽ không tìm thấy con đường trở lại nữa.


Sưu Tầm




Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Vâng Lời Dù Chưa Hiểu Lý Do

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014








Có một vị vua nọ ở Đông Phương muốn chọn lựa một người quản lý trung thành, có hai người được tiến cử. Nhà vua trả trước cho họ tiền một ngày công, rồi dẫn họ đến cái giếng sâu khoảng một mét và để cạnh đó một cái rổ. Vua truyền: “Hai ngươi hãy cố hết sức mình múc nước trong cái giếng nhỏ nầy và đổ vào rổ sao cho đầy rổ, ta sẽ trở lại vào buổi chiều để xem công việc tiến triển như thế nào”. Nói xong ông bỏ đi và hai người bắt tay vào việc. Chẳng bao lâu sau, một người nói: “Đổ nước đầy rổ – thật là một công việc ngu xuẩn”. Người kia nói: “Nhưng chúng ta đã được trả tiền, nhà vua có lý do của ngài khi truyền chúng ta làm như vậy, không nên bận tâm”. Quăng cái thùng xuống đất, người thứ nhất nói: “Tôi sẽ không tiếp tục công việc ngu ngốc này nữa đâu” và ông bỏ đi.

Người còn lại tiếp tục làm việc – cứ múc nước và đổ vào rổ. Trước khi trời tối thì ông tát gần cạn cái giếng. Bất chợt, khi ông đổ thùng nước vào rổ, ông nghe một tiếng động lạ, và nhìn thấy trong rổ một chiếc nhẫn kim cương. “Ồ, giờ đây thì ta biết tại sao nhà vua lại sai múc nước đổ vào rổ rồi”. Vừa lúc đó nhà vua đến. Ông trao cho vua chiếc nhẫn đã tìm được. Vua cười và nói: “Nó là của ngươi. Ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, giờ đây ta có thể giao cho ngươi việc lớn hơn”.(Sưu tầm)


“Sự vâng lời tốt hơn của tế lễ; sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực”.

Kinh Thánh I Sa-mu-ên 15: 22b





Suy gẫm:

Đôi khi chúng ta nghĩ rằng dường như một số đòi hỏi của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh là không hợp lý, và chúng ta bị cám dỗ để không vâng theo lời Ngài một cách chính xác và đầy đủ. Nhiều người cho là có thể sửa đổi chút ít ý muốn của Chúa sao cho phù hợp với hoàn cảnh hiện tại, miễn sao vẹn cả đôi đường giữa “ý mình” và “ý Chúa”. Quan niệm như thế đang đi ngược với ý muốn của Ngài. Ý tưởng và đường lối Chúa cao hơn ý tưởng và đường lối chúng ta (Ê-sai 55:8,9). Mọi tư tưởng biện luận để không làm trọn ý muốn Chúa đều đến từ quỷ dữ.

“Sự vâng lời tốt hơn của tế lễ; sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực” (I Sa-mu-ên 15:22b)

Có thể chúng ta chưa biết rõ lí do nhưng hãy noi gương anh bạn tát nước ở trên, bạn sẽ nhận được kết quả của công việc mình làm từ nơi Đấng Chí Cao.


(Hãy nhấn vào biểu tượng SHARE hoặc comment phía dưới nếu bạn thấy điều này ích lợi cho đời sống bạn hoặc những người xung quanh)

Nguồn Oneway.vn


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Những Vết Đinh

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014







Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: “Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ”.

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu bé đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: “Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào”.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn một cây đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:


- “Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống 
như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha…”


Người chậm nóng giận thắng hơn người dõng sĩ; Và ai cai trị lòng mình thắng hơn kẻ chiếm lấy thành.

Kinh Thánh Châm ngôn 16:32








Xem video Những vết đinh





Xem trên Youtube






Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Quả Trứng Trong Mùa Lễ Phục Sinh Của Jeremy

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014








Jeremy sinh ra trong một thân thể không lành mạnh như những đứa trẻ khác, cậu bé bị chậm phát triển về trí óc và mang trong người một căn bệnh bẩm sinh hiểm nghèo, nó đang từng ngày làm cho cậu chết dần chết mòn đi. Tuy vậy, ba mẹ Jeremy vẫn cố gắng đem đến cho cậu bé một cuộc sống bình thường nhất có thể được, và họ đã gửi cậu vào trường tiểu học Theresa.
Tuy đã được 12 tuổi, Jeremy vẫn chỉ học lớp hai, cậu bé dường như không thể tiếp thu được bài học. Cô giáo của cậu, Doris Miller, thường phải phát cáu với cậu bé. Cậu bé thường ngồi không yên một chỗ, cứ vặn vẹo người trên ghế, mũi thì thò lò, và hay làu bàu những âm thanh khó chịu mà không ai hiểu. Cũng có đôi lần khác, cậu bé nói rõ ràng rành mạch, và đó là những lúc ánh sáng đã chiếu xuyên qua được cái đầu tối tăm của cậu. Nhưng hầu hết là Jeremy làm cho cô giáo của cậu bực mình nhiều hơn.
Một ngày nọ, cô giáo gọi cho ba mẹ cậu bé và mời họ đến trường để trao đổi ý kiến. Khi ông bà Forester, ba mẹ của Jeremy, ngồi yên lặng trong căn phòng học vắng vẻ, cô Doris mới bảo họ, "Jeremy thật sự không thuộc về chỗ này đâu, cậu bé thuộc về một ngôi trường đặc biệt. Thật không hợp lý cho cậu bé khi phải học với những bạn bè nhỏ tuổi hơn, mà chúng nó lại không hề có vấn đề nào về chuyện tiếp thu bài vở cả. Tại sao mà chúng ta lại phải bắt cậu bé học chung với 19 đứa bạn nhỏ hơn cậu đến 5 tuổi!"
Bà Forester khóc rấm rức trong khi ông chồng trả lời.
"Cô Miller à, thật ra chúng tôi cũng muốn gửi cháu đến trường cho trẻ đặc biệt, nhưng khổ là gần khu này không có trường loại đó. Jeremy sẽ bị sốc nặng nếu như chúng tôi không cho cháu đến trường này nữa. Chúng tôi biết cháu nó rất thích đi học ở đây."
Doris ngồi thừ ra sau khi nhà Forester ra về, cô cứ nhìn chằm chằm vào những bông tuyết đang rơi ngoài cửa sổ. Cái lạnh giá như thấm vào trong lòng cô. Cô cũng muốn thông cảm với gia đình Forester. Dù sao đi nữa, con trai họ đang mang một căn bệnh hiểm nghèo. Nhưng thật là bất hợp lý khi giữ cậu bé trong lớp học này. Cô còn lũ trẻ để giảng dạy, trong khi Jeremy ở đó như là một vật cản. Hơn nữa, cậu bé sẽ chẳng bao giờ học đọc hay viết được đâu. Tại sao phải tốn thêm thời gian mãi như vậy?
Khi Doris đang cân nhắc vấn đề ấy, thì có một sự cáo trách trong lòng cô. Cô buột miệng nói lớn, "Ôi Chúa ơi, con đang ở đây than phiền, trong khi vấn đề của con thật chẳng là gì cả so với nan đề của gia đình khốn khổ đó! Xin Chúa hãy giúp con có thêm lòng yêu thương và sự kiên nhẫn với Jeremy!"


Hình ảnh minh hoạ về quả trứng được trang trí trong mùa Lễ Phục Sinh

Từ hôm đó trở đi, Doris cố gắng để làm lơ đi những tiếng ồn và những ánh nhìn vô hồn của cậu bé.
Một ngày kia, cậu bé khập khiễng đi đến bàn cô giáo, cậu kéo lê cái chân tật nguyền theo sau... "Con thương cô lắm, cô Miller ơi," cậu bé kêu to đến nỗi cả lớp đều nghe thấy. Những đứa trẻ khác khúc khích cười, và mặt Doris bắt đầu đỏ lên. Cô lắp bắp, "Tại... sao... vậy... à, điều đó thật dễ thương, Jeremy. Bây giờ con ngồi xuống ghế đi nào..."
Mùa xuân đến và những đứa trẻ háo hức chờ mùa lễ Phục sinh sắp đến. Doris kể cho chúng nghe câu chuyện về Chúa Jesus, và rồi để nhấn mạnh về cuộc sống mới, cô đưa cho mỗi đứa trẻ một quả trứng bằng nhựa. Cô nói với bọn trẻ, "Bây giờ, cô muốn các con đem quả trứng này về nhà, các con sẽ bỏ cái gì đó vào bên trong để thể hiện về cuộc sống mới. Và ngày mai các con mang vào lớp cho cô chấm điểm. Các con có hiểu không? "Dạ hiểu, cô Miller!" Bọn trẻ trả lời rất phấn khởi - chỉ trừ Jeremy.
Cậu bé lắng nghe chăm chú, đôi mắt không hề rời khỏi khuôn mặt cô giáo. Cậu chẳng gây ra tiếng động nào, ngay cả những tiếng ồn quen thuộc của cậu. Nhìn Jeremy, cô Doris tự hỏi không biết cậu bé có hiểu những gì cô vừa kể về sự chết của Chúa Jesus và sự phục sinh của Ngài không? Không biết cậu có hiểu bài tập về nhà mà cô vừa giao cho cả lớp không? Có lẽ cô nên gọi điện thoại về nhà cho ba mẹ cậu, và giải thích về bài tập về nhà kia.
Tối ấy, cái bồn rửa chén ở nhà Doris bị hư. Cô phải gọi chủ nhà đến và đợi hàng giờ để ông ta đến và giúp cô sửa lại. Sau đó, cô còn phải đi chợ mua rau quả, phải ủi áo quần cho ngày mai đi dạy, và còn soạn bài kiểm tra từ vựng cho bọn trẻ vào ngày mai. Thế là cô quên mất chuyện gọi điện thoại cho ba mẹ Jeremy.
Sáng hôm sau, 19 đứa trẻ đến trường, chúng cười đùa và nói chuyện với nhau khi lần lượt bỏ quả trứng của mình vào cái rổ to trên bàn cô giáo Miller. Sau tiết học toán là giờ để mở những quả trứng.
Trong quả trứng đầu tiên, Doris thấy một bông hoa, "Ồ đúng rồi, một bông hoa chắc chắn là dấu hiệu của một đời sống mới," cô nói. "Khi cây cối đâm chồi từ mặt đất, chúng ta biết mùa xuân đang đến." Một bé gái ngồi ở hàng đầu vẫy vẫy tay.
"Đó là quả trứng của con đó cô Miller," nó la lớn lên.


Nhưng bây giờ, Đấng Christ đã từ kẻ chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ.  Vả, vì chưng bởi một người mà có sự chết, thì cũng bởi một người mà có sự sống lại của những kẻ chết.  Như trong A-đam mọi người đều chết, thì cũng một lẽ ấy, trong Đấng Christ mọi người đều sẽ sống lại.

Kinh Thánh ICo 15:20-22









Quả trứng kế tiếp chứa một con bướm bằng nhựa, nhưng nhìn giống thật lắm. Doris cầm nó đưa lên. "Các con biết rằng cái kén đã thay đổi và trở thành con bướm rất xinh đẹp. Đúng rồi, đó cũng biểu hiện cho một cuộc sống mới." Judy mỉm cười tự hào và nói, "Cô Miller, đó là quả trứng của con đó."
Kế tiếp, Doris tìm thấy một cục đá có rêu mọc trên đó. Cô giải thích rằng rêu cũng biểu hiện cuộc sống, và Billy từ cuối lớp nói lên, "Ba con giúp con làm đó cô!", mặt cậu thật rạng rỡ.
Rồi Doris mở quả trứng thứ tư. Cô ngạc nhiên. Quả trứng trống không! Chắc chắn nó của Jeremy rồi, cô nghĩ, và đương nhiên là nó đã không hiểu cô hướng dẫn cái gì ngày hôm qua cả. Chỉ tại cô quên mất, không gọi cho ba mẹ cậu bé.
Bởi vì cô không muốn làm cho cậu bé xấu hổ, cô lặng lẽ để quả trứng một bên và tiếp tục lấy một quả trứng khác trong rổ. Đột nhiên, Jeremy nói to, "Cô Miller ơi, sao cô không nói gì về quả trứng của con hết?" Bực mình, Doris trả lời, "Nhưng mà Jeremy - quả trứng của con trống không, chẳng có gì bên trong cả!" Cậu bé nhìn vào mắt cô giáo và trả lời nhỏ xíu, "Vâng ạ, nhưng mà mộ của Chúa Jesus cũng trống không như vậy mà."
Thời gian như ngừng trôi. Doris im lặng hồi lâu mới có thể nói tiếp. Cô hỏi cậu bé, "Nhưng con có biết tại sao mộ của Chúa lại trống không hay không nào?"
"Ồ vâng, con biết!" Jeremy kêu lên. "Chúa Jesus bị đóng đinh chết và bị bỏ vào đây. Rồi Cha của Ngài làm cho Ngài sống lại!"
Chuông hết tiết học vang lên. Khi những đứa trẻ hào hứng chạy ra ngoài sân chơi, Doris khóc. Cái lạnh giá trong tâm hồn cô tan đi hoàn toàn.
Ba tháng sau đó, Jeremy mất. Những ai đến thăm viếng tang lễ đều ngạc nhiên khi thấy 19 quả trứng đặt trên quan tài của cậu bé, tất cả đều trống không.
Suy gẫm
Chúa đã chết trên thập tự giá để chuộc tội cho bạn và tôi, và Ngài cũng đã từ kẻ chết sống lại để chúng ta được sống.
Bạn có chia sẻ niềm vui Chúa sống cho người khác chưa?





Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Hãy Sống Theo Cách Của Chính Mình







Dưới đây là  đôi điều mà bạn có thể suy ngẫm câu chuyện xung quanh của đời mình, hãy sống theo cách của chính mình. Đừng sống theo cách người khác nói,...



Khi bạn im lặng,
  • những người yêu thương bạn sẽ bảo bạn biết lắng nghe,
  • những kẻ ghét bạn sẽ bảo bạn khinh người.

Khi bạn nói,

  • những người yêu thương bạn sẽ bảo bạn biết chia sẻ,
  • những kẻ ghét bạn sẽ bảo bạn nói nhiều.

Khi bạn nói về những điều to lớn,

  • những người yêu thương bạn sẽ bảo bạn đang truyền cho họ cảm hứng,
  • những kẻ ghét bạn sẽ bảo bạn đang "nổ".

Khi bạn nói về những điều rất đời thường,

  • những người yêu thương bạn sẽ bảo bạn giản dị,
  • những kẻ ghét bạn sẽ bảo bạn tầm thường.

Khi bạn hy sinh,

  • những người yêu thương bạn sẽ nói "cảm ơn",
  • những kẻ ghét bạn sẽ nói "đạo đức giả".

Khi bạn sống thật,

  • những người yêu thương bạn sẽ tha thứ và yêu thương bạn nhiều hơn,
  • những kẻ ghét bạn sẽ lại càng căm ghét bạn.


Hãy đơn giản sống theo cách của chính mình.!

Sưu tầm



Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Bạn Có Tin Vào Sự Phục Sinh Không?

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014








Edith Burns vốn là một tin kính Chúa hết lòng, bà sống ở San Antonio, Texas. Bà đang là một bệnh nhân của bác sĩ Will Phillips, một vị bác sĩ rất tài năng và có tấm lòng bác ái. Bác sĩ Will cũng rất yêu mến Edith Burns.
Một buổi sáng nọ, ông bước vào văn phòng với tấm lòng nặng trĩu, đó là vì bệnh tình của Edith Burns thật trầm trọng. Khi ông vừa đến, Edith đang ngồi ở phòng đợi, trên tay là cuốn Kinh Thánh bìa đen dày cộm, bà đang sốt sắng nói chuyện với một bà mẹ trẻ ngồi bên cạnh.
Edith Burns có một thói quen khi giới thiệu mình như thế này: "Xin chào, tôi tên là Edith Burns. Cho tôi hỏi chị có tin vào sự Phục Sinh của Chúa không vậy?" Rồi bà sẽ giải thích ý nghĩa của lễ Phục sinh, và bằng cách đó, đã có rất nhiều người được cứu.



Bác sĩ Phillips bước vào phòng, ông gặp cô y tá Beverly. Beverly đã gặp Edith lần đầu khi cô đo huyết áp cho Edith. Lúc đó, Edith đã làm quen bằng cách quen thuộc của mình: "Tôi tên la Edith Burns. Không biết cô có tin vào sự Phục Sinh của Chúa không?"
Beverly trả lời, "Sao bà lại hỏi vậy? Vâng, tôi tin." Edith đáp, "Ồ tốt quá, thế cô tin lễ Phục sinh có ý nghĩa thế nào?" Beverly nói, "À, sẽ có những quả trứng, rồi đến nhà thờ và diện đồ đẹp." Edith cố gắng giải thích cho Beverly về ý nghĩa thật sự của lễ Phục sinh, và cuối cùng bà đã hướng đẫn cô đến sự hiểu biết Chúa Jesus Christ và tin nhận Ngài.
Bác sĩ Phillips nói, " Beverly, khoan hãy gọi Edith vào văn phòng tôi đã. Tôi tin rằng thế nào bà ấy cũng sẽ nói chuyện về Chúa thêm với ai đó trong phòng đợi."
Sau khi được gọi vào, Edith ngồi đối diện với bác sĩ Phillips, bà nhìn bác sĩ và nói, "Bác sĩ Will này, sao ông có vẻ buồn bã thế? Ông đã đọc Kinh thánh hôm nay chưa đấy? Ông đã cầu nguyện chưa?"
"Bác sĩ Phillips trả lời nhẹ nhàng, "Bà Edith, tôi là bác sĩ, còn bà là bệnh nhân đấy nhé."
Rồi với tấm lòng nặng nề, ông nói, "Kết quả xét nghiệm của bà đã có đây, nó cho biết bà đã mang bệnh ung thư, Edith ạ, tôi thật buồn khi phải nói rằng bà sẽ không sống được lâu nữa."
Edith trả lời, "Sao thế bác sĩ Will Phillips, thật đáng xấu hổ chưa? Sao ông lại phải buồn? Chẳng lẽ ông nghĩ rằng Chúa đã sai lầm sao? Ông vừa mới cho tôi biết rằng tôi sẽ được gặp Chúa Jesus yêu dấu, sẽ gặp lại chồng tôi, và những bạn bè thân yêu. Ông vừa thông báo cho tôi biết tôi sắp sửa được mừng Chúa Phục sinh mãi mãi, thế mà bây giờ ông lại thấy khó khăn khi đưa cho tôi tấm vé để về với Ngài!"
Bác sĩ Phillips nghĩ thầm, "Ôi, Edith thật là một phụ nữ vĩ đại làm sao!"
Sau hôm đó, Edith vẫn tiếp tục đến phòng khám của bác sĩ Phillips mỗi ngày. Rồi Giáng sinh đến, phòng khám của bác sĩ Phillips đóng cửa cho đến ngày 3 tháng 1. Ngày đầu năm mới, Edith không đến. Trưa hôm đó, bà gọi cho bác sĩ và bảo rằng bà muốn nhập viện trong những ngày tới, "Will à, tôi sắp sửa về nhà nơi Thiên đàng rồi, nên tôi muốn ông hãy xếp những bệnh nhân nữ nào cần biết vễ ngày lễ Phục sinh ở gần phòng của tôi."
Và thế là, họ đã làm như vậy, những người nữ bệnh nhân cứ lần lượt đến ở chung phòng với Edith. Rất nhiều phụ nữ được cứu. Mọi người, từ những nhân viên bệnh viện cho đến các bệnh nhân đều rất thích thú về Edith, và họ gọi bà bằng Edith Phục sinh - mọi người, trừ ra Phyllis Cross, cô y tá trưởng.
Phyllis không bị tác động nào từ Edith vì cô ta là người vô thần. Cô vốn là một y tá quân đội. Cô đã biết quá nhiều, nghe quá nhiều. Cô ta đúng là một mẫu nữ quân nhân chính hiệu. Cô đã kết hôn ba lần, và là một phụ nữ cứng cỏi, khô khan, lạnh lùng, cô làm mọi việc dựa trên sách vở mà thôi.
Một buổi sáng nọ, hai y tá báo cáo rằng Edith bị bệnh. Edith bị cảm và Phyllis Cross phải vào thăm nom, chích thuốc cho bà. Khi cô bước vào, Edith mỉm cười thật tươi và nói, "Phyllis à, Đức Chúa Trời yêu thương cô lắm, tôi cũng yêu cô, và tôi vẫn hằng cầu nguyện cho cô."
Phyllis Cross trả lời lạnh lùng, "Thế à, bà nên bỏ chuyện cầu nguyện cho tôi đi, nó chẳng có ích gì đâu. Tôi không quan tâm." Edith trả lời, "Vâng, tôi sẽ vẫn cầu nguyện cho cô, và tôi xin Chúa khoan đem tôi về nhà cho đến khi cô trở về với gia đình của Chúa."
Phyllis Cross nói, "Thế thì chắc là bà chẳng bao giờ chết, vì chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra đâu," nói rồi cô bước thẳng ra ngoài.
Mỗi ngày, khi Phyllis Cross vào phòng thăm, Edith đều nói, "Đức Chúa Trời yêu thương cô lắm, Tôi cũng yêu cô và đang cầu nguyện cho cô." Một ngày nọ, Phyllis Cross bị thôi thúc đi đến phòng của Edith. Cô bước vào phòng, ngồi xuống bên giường, và Edith nói, "Tôi thật mừng là cô đã đến, bởi vì tôi biết hôm nay là một ngày đặc biệt của cô."


Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.

Kinh Thánh Công vụ 1: 8








Phyllis Cross hỏi, "Bà Edith này, bà đã hỏi rất nhiều người ở đây cái câu hỏi, "Cô có tin vào sự Phục sinh của Chúa không?", thế mà bà chưa bao giờ hỏi tôi câu đó."
Edith Burns lấy cuốn Kinh thánh ra, chia sẻ với Phyllis Cross về lễ Phục sinh, về câu chuyện Chúa Jesus Christ đã chịu chết trên thập tự giá, đã chịu chôn và Ngài sống lại thể nào. Edith hỏi, "Phyllis này, cô có tin vào sự Phục sinh của Chúa không? Cô có tin rằng Chúa Jesus đang sống và Ngài đang muốn sống trong tấm lòng của cô không?"
Sự cảm động đến trên Phyllis, cô trả lời, "Vâng ,tôi tin, tôi tin hoàn toàn, và tôi ao ước Chúa tể trị cuộc sống tôi." Và Phyllis cầu nguyện, mời Chúa Jesus ngự vào lòng mình.
Hai ngày trước lễ Phục sinh, khi Phyllis vào thì Edith hỏi, "Hôm nay là ngày gì thế, Phyllis?"
"Sao thế Edith, hôm này là ngày Thương Khó."
"Ồ không phải đâu, với cô thì mỗi ngày đều sẽ là ngày Phục sinh. Chúc mừng Phục sinh, Phyllis!"
Hai ngày tiếp theo, vào Chúa nhật Phục sinh, Phyllis Cross tạt ngang bệnh viện, làm một vài việc vặt còn lại và đi xuống tiệm hoa bên dưới, cô muốn mua tặng Edith vài bông Lili trắng và chúc mừng Phục sinh. Khi cô vào phòng, Edith nằm trên giường, cuốn Kinh thánh to bìa đen của bà ở trên đùi, tay để trên cuốn Kinh thánh. Khuôn mặt bà như đang mỉm cười.
Khi Phyllis đến cầm lấy tay bà, cô nhận ra Edith đã qua đời.
Ngày hôm sau, khi đến văn phòng, Phyllis Cross nhìn thấy hai cô thực tập sinh nơi bàn, cô tiến đến và giới thiệu, "Xin chào, tôi tên la Phyllis Cross. Không biết các bạn có biết ý nghĩa của sự Phục sinh không?"
Suy gẫm
Chúa Jesus đã yêu thương con người tội lỗi, Ngài bằng lòng mua chuộc chúng ta bằng chính thân báu của Ngài. Sự sống lại của Chúa chính là niềm hy vọng sống của chúng ta, những con cái Ngài.
Chúng ta cũng phải chia sẻ niềm vui và hy vọng ấy cho những ai chưa biết đến Ngài, hầu cho thêm nhiều người được cứu.




Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Săn Chó Sói Kiểu ... Eskimo

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014







Săn Chó Sói Kiểu ... Eskimo “Người Eskimo đã săn chó sói như thế nào trong vùng băng giá và lạnh cóng của Bắc cực?” Đó là một câu hỏi đã làm nhiều người dày công suy nghĩ để tìm câu trả lời. Những người Eskimo lấy các lưỡi dao thật bén và nhọn đem nhúng vào máu động vật, sau đó họ mang ra để ngoài trời cho đóng băng lại. Họ làm như vậy nhiều lần để cho lớp băng càng lúc càng dày thêm, cho đến khi mà lớp băng bằng máu bên ngoài hoàn toàn che giấu lưỡi dao bên trong.

     Tối đến, họ cắm cán dao xuống tuyết. Những con chó sói đánh hơi được mùi máu của thú rừng từ lưỡi dao và mon men đến. Chúng bắt đầu liếm những lớp băng bằng máu đó, càng lúc càng hăng say hơn, liếm nhanh hơn với sự thèm thuồng. Cho đến một lúc những lớp băng bên ngoài lưỡi dao đã tan chảy hết và bắt đầu chạm đến lưỡi dao. Khi liếm những lưỡi dao, lưỡi của các con chó sói bị đứt và máu chảy ra, nhưng những con chó sói lại tưởng đó là máu của thú rừng nên chúng càng liếm hăng say hơn. Khi đã chảy máu nhiều thì càng cảm thấy khát hơn và thế là nó cứ liếm… Sáng hôm sau, những người Eskimo chỉ cần đi lượm xác những con chó sói nằm chết bên cạnh các lưỡi dao đó.

Có một con đường coi dường chánh đáng cho loài người; nhưng cuối cùng nó thành ra cái nẻo sự chết

Kinh Thánh Châm ngôn 16:25







     Đã là cạm bẫy thì không thể dễ dàng nhận diện. Thế giới phong phú muôn màu, còn cạm bẫy thì thiên hình vạn trạng. Sa-tan dùng tất cả sự khôn ngoan của nó để làm cho chúng ta phạm tội. Những cạm bẫy cám dỗ bao giờ cũng có vẻ như rất tốt đẹp. Chúng hấp dẫn và quyến rũ… nhưng chỉ là bề ngoài. Bên trong là sự chết cho những ai rơi vào đó. Rượu bia, thuốc lá, chất kích thích, tình dục xấu xa….. lợi nhuận, sự giàu có, địa vị… đều là những cạm bẫy được che đậy dưới bề mặt của những điều dường như tốt lành. Lời Chúa giúp chúng ta nhận biết những cạm bẫy trá hình ấy, hãy tránh xa nó trước khi quá muộn!
============================
Châm ngôn 16:25 “Có một con đường coi dường chánh đáng cho loài người; nhưng cuối cùng nó thành ra cái nẻo sự chết.” 
 ============================


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Ai Là Người Thân Quan Trọng Nhất







Chuyện xảy ra tại một trường đại học. Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên, "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"
Một nam sinh bước lên.
Giáo sư nói, "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể dời bỏ".
Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân ...
Giáo sư nói: "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.
Giáo sư lại nói: "Em hãy xoá thêm một người nữa!". Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.


Giáo sư nói tiếp: "Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời.
Chàng trai lại xoá tiếp ... Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba cái tên, bố mẹ, vợ, và con.
Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi!
Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: "Em hãy xóa thêm một tên nữa!"
Chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn... anh đưa viên phấn lên... và gạch đi tên của bố mẹ!
"Hãy gạch đi một cái tên nữa đi!", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai.
Chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai ...
Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.
Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó dời xa nhất?"
Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.
Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói: "Theo thời gian, cha mẹ sẽ là rời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành,cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!"

AI LÀ NGƯỜI THÂN QUAN TRỌNG NHẤT
Ai là người thân quan trọng nhất

Sưu Tầm


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Hai Bó Hoa Hồng

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013








HAI BÓ HOA HỒNG




S ách I Các Vua đoạn 10 có ghi, khi nữ vương nước Sê-ba nghe đồn về sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn, bà đã đặt rất nhiều câu hỏi để thử vua. Thế nhưng Kinh Thánh lại không cho chúng ta biết chút gì về những câu hỏi ấy. Truyền thuyết kể lại rằng, Nữ hoàng nước Sê-ba có đem theo hai bó hoa hồng rất giống nhau, nhưng một là giả và một là thật. Bà nhờ vua Sa-lô-môn hãy chỉ ra bó hoa nào là thật mà không được sờ đến chúng. Vua Sa-lô-môn cho đem đến vài con ong và thả chúng ra giữa hai bó hoa đó. Ngay lập tức chúng bay sà vào bó hoa thật!



Song tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài làm cho chúng tôi được thắng trong Đấng Christ luôn luôn, và bởi chúng tôi, Ngài rải mùi thơm về sự nhận biết Ngài khắp chốn.

Kinh Thánh II Cô-rinh-tô 2:14



     

     Chúng ta có thể không phân biệt được phần hình thức của hai bó hoa nhưng loài ong thì không thể nhầm lẫn được, khi một bên thì tỏa hương, một bên thì vô vị. Nhìn cuộc sống bên ngoài của nhiều Cơ Đốc nhân thì gần như giống nhau, bởi họ cũng đi nhà thờ, học Kinh Thánh, cầu nguyện, dâng hiến, v.v… thế nhưng, khi chung sống với họ, người ngoại mới biết ai thật sự có sức sống của Chúa Cứu Thế.

     Chúa Jesus đã từng phán: “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha Ta ở trên trời mà thôi.” Ma-thi-ơ 7:21.

     Ngày nay có quá nhiều người nói “Lạy Chúa, lạy Chúa.” mà lại không “làm theo ý muốn Chúa” - Có quá nhiều những bông hoa hình thức mà thật ít bông hoa có hương thơm. “Nhãn hiệu” Cơ Đốc nhân không làm cho chúng ta trở thành Cơ Đốc nhân, mà chỉ có sự sống thật của Chúa Cứu Thế trong lòng mới sản sinh được một sức thu hút linh hồn về với Chúa. Một hoa hồng không tỏa hương, chỉ là bông hoa giả. Một Cơ Đốc nhân không làm cho người khác nếm được hương vị ngọt ngào của sự cứu rỗi trong Chúa Cứu Thế, không mang lại lợi ích cho tha nhân, thì cũng chỉ là một Cơ Đốc nhân giả hiệu mà thôi.

=====================
II Cô-rinh-tô 2:14 “Song tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài làm cho chúng tôi được thắng trong Đấng Christ luôn luôn, và bởi chúng tôi, Ngài rải mùi thơm về sự nhận biết Ngài khắp chốn.”

=========================


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Bịt Tai Không Nghe

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013








BỊT TAI KHÔNG NGHE
Kinh Thánh II Ti mô thê 4: 3- 4



BỊT TAI KHÔNG NGHE
Kinh Thánh II Ti mô thê 4: 3- 4


          Vào chủ nhật 31- 1- 1993, một thanh niên người Úc đi du lịch qua nước Áo, đang say sưa nghe nhạc bằng máy cassette loại bỏ túi, với thiết bị nghe thu nhỏ được gắn vò hai lỗ tai. Anh ta lại lững thững bước đi dọc theo đường ray xe lửa, đặt chân lên những thanh tà vẹt nằm ngang. Khi chiếc tàu hỏa chạy gần đến, tài công điều khiển xe lửa nhìn thấy có người trên đường ray, đã giật còi hụ liên tục, thế nhưng có lẽ vì tiếng nhạc trong tai quá lớn, nên chàng thanh niên không nghe được gì cả, vẫn bình tĩnh  bước từng bước. Khi xe lửa đến gần, có lẽ tiếng động trên đường ray khiến anh ta quay lại nhìn, nhưng không còn kịp nữa, vừa lúc đó xe lửa lướt qua thân thể, người thanh niên chết tại chỗ.


Vì sẽ có một thời kia, người ta không chịu nghe đạo lành; nhưng vì họ ham nghe những lời êm tai, theo tư dục mà nhóm họp các giáo sư xung quanh mình, bịt tai không nghe lẽ thật, mà xây hướng về chuyện huyễn.

Kinh Thánh II Ti mô thê 4: 3- 4
        

        Những lời cảnh báo của Kinh Tháh đang vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh, như tiếng còi khẩn cấp để kéo loài người ra khỏi những thảm hoại của tội lỗi đang đến dần một cách chắc chắn! Thế nhưng có quá nhiều âm thanh réo lên bên tai chúng ta, đến nỗi lấn át cả những lời cảnh báo về một ngày chung cuộc của thế giới mà trước mắt là chung cuộc của chính mình.

          Lỗ tai một nhà sinh vật thì nghe quen tiếng côn trùng, muông thú; Tai người điều dưỡng nghe quen nhịp đập của tin và tiếng áp lực của máu; Tai người lính nghe quen súng đạn; Còn tai của bạn đang nghe quen điều gì? Hãy tập cho tai mình nghe quen tiếng lẽ thật Kinh Thánh, hãy hạn chế những tiếng ồn ào của thế giới náo loạn này, để những tiếng mời gọi ngọt ngào của Chúa Cứu Thế Giê-xu và lời cảnh tỉnh của Đức Thánh Linh có thể thấu vào đến tận đáy của tâm hồn bạn.

===================================
II Ti mô thê 4: 3- 4 “3 Vì sẽ có một thời kia, người ta không chịu nghe đạo lành; nhưng vì họ ham nghe những lời êm tai, theo tư dục mà nhóm họp các giáo sư xung quanh mình, 4 bịt tai không nghe lẽ thật, mà xây hướng về chuyện huyễn.”

===================================


BỊT TAI KHÔNG NGHE
Kinh Thánh II Ti mô thê 4: 3- 4
BỊT TAI KHÔNG NGHE
Kinh Thánh II Ti mô thê 4: 3- 4
BỊT TAI KHÔNG NGHE
Kinh Thánh II Ti mô thê 4: 3- 4


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Câu Chuyện: Kế Hoạch Của Đức Chúa Trời

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013








CÂU CHUYỆN : KẾ HOẠCH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI CHO CON.
Câu Chuyện: Kế Hoạch Của Đức Chúa Trời Cho Con




Tôi: "Thượng đế, con có thể hỏi Ngài 1 câu được không?"

God: "Tất nhiên."

Tôi: "Ngài phải hứa là không nổi giận?"

God: "Ta hứa."

Tôi: "Tại sao Ngài lại để quá nhiều thứ tồi tệ xảy ra với con ngày hôm nay?"

God: "Chính xác là con muốn nói điều gì?"

Tôi: "Sáng nay, con dậy trễ."

God: "Phải."

Tôi: "Xe thì chết máy."

God: Okay.

Tôi: "Vào bữa trưa, họ làm sai món sandwith của con và con phải chờ rất lâu cho món khác."

God: Huummm.

Tôi: "Trên đường về nhà, ngay khi con vừa bắt máy điện thoại di động thì nó hư."

God: "Ta biết."

Tôi: "Và trên tất cả mọi thứ, khi con về đến nhà, chỉ muốn thả mình vào cái máy massage chân mới mua để thư giãn. Vậy mà nó cũng hư nốt! Mọi thứ dường như chống đối lại con ngày hôm nay. Tại sao Ngài lại đối xử với con như vậy!"

God: "Để ta xem, thần Chết đã ở bên cạnh giường của con sáng nay và ta buộc phải gửi một thiên thần đến chiến đấu để cứu lấy mạng sống của con. Ta đã để con ngủ xuyên suốt sự việc ấy."

Tôi (Ngạc nhiên): "Oh…"

GOD: "Ta đã không cho xe của con nổ máy vì có 1 tài xế đang say xỉn đợi con ở cuối con đường nếu như con đi qua."

Tôi: (xấu hổ)

God: "Người đàn ông làm sandwitch hôm nay đã bị bệnh và ta đã không muốn con bị lây bệnh. Tất nhiên, Ta cũng biết là con sẽ bị trễ việc vì điều đó."

Tôi: "Okay"

God: "Điện thoại của con bị hư là tại vì người gọi con khi ấy sẽ gây ra một cuộc cãi vã không đáng có và như thế thì rất dễ gây ra tai nạn."

Tôi (nhẹ nhàng lại): "Con hiểu…"

God: "À..còn về cái máy massage chân, nó có một điểm yếu là nó sẽ làm ngắt toàn bộ nguồn điện trong nhà của con. Ta không nghĩ là con muốn ở một mình ở trong bóng đêm, đúng không?"

Tôi: "Con xin lỗi, Thượng đế."

God: "Đừng xin lỗi, chỉ cần học cách tin vào Ta thôi về tất cả điều tốt đẹp lẫn xấu."

Tôi: "Con sẽ tin Ngài."

God: "Và phải tin rằng, kế hoạch của ta dành cho con luôn luôn tốt hơn kế hoạch của con."

Tôi: "Con sẽ làm như vậy. Và con thực sự cám ơn Ngài vì tất cả những gì Ngài đã làm cho con ngày hôm nay."

God: "Đừng khách sáo, con của Ta. Chỉ là một trong rất nhiều ngày làm Thượng đế thôi…và Ta thì rất thích chăm non những đứa con của mình.''


=============================================

+ Câu hỏi suy gẫm : Đã bao giờ bạn oán trách Chúa, trong cuộc đời của mình chưa ? Hẳn nhiên là có, nhưng chúng ta hãy biết rằng : Chúa luôn ban điều tốt lành nhất trong cuộc đời của chúng ta và không bao giờ xa rời chúng ta, khi chúng ta đặt lòng tin. trông cậy và chờ đợi kế hoạch của Ngài.
===============================================

Ê sai 54: 7-8
7 Ta đã bỏ ngươi trong một lát; nhưng ta sẽ lấy lòng thương xót cả thể mà thâu ngươi lại.
8 Trong cơn nóng giận, ta sẽ ẩn mặt với ngươi một lúc, nhưng vì lòng nhân từ vô cùng, ta sẽ thương đến ngươi,Đấng cứu chuộc ngươi là Đức Giê hô va phán vậy.



CÂU CHUYỆN : KẾ HOẠCH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI CHO CON.
Câu Chuyện: Kế Hoạch Của Đức Chúa Trời Cho Con






CÂU CHUYỆN : KẾ HOẠCH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI CHO CON.

Câu Chuyện: Kế Hoạch Của Đức Chúa Trời Cho Con


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Một Câu Nói Dịu Dàng

Đăng bởi Bùi Qúy Đôn | Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013








Viết bởi Adlai Albert Esteb
Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe.

Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẫn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẫn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu.

Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức.

Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái.

"Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt!" Cô gái cười và xoa đầu Jim.


Jim hoàn toàn sốc. Đó là những lời nói tử tế đầu tiên cậu nghe thấy trong suốt 12 năm. Jim nhìn theo cô gái cho đến khi cô đi khuất.

Jim huýt sáo gọi Tige, con chó ve vẩy đuôi chạy tới bên. Cả chủ và chó đi vào rừng... Jim ngồi xuống cạnh bờ suối và trong đầu cứ vang lên: "Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt!"Jim cười một mình. Rồi cậu gọi:

"Đến đây Tige!"
Tige chạy lại ngay, Jim xoa đầu nó và nói:
"Cảm ơn mày! Mày thật là tốt!"

Tige rất phấn kích và ngạc nhiên. Tai nó vểnh lên, mắt hướng về phía Jim chăm chú, đuôi vẩy lia lịa. "Đến con chó cũng thích nghe nói dịu dàng!". Jim nghĩ và lôi trong túi ra một mảnh gương vỡ. Cậu bé thấy một khuôn mặt lấm lem. Jim rửa mặt thật cẩn thận. Sau đó, Jim lại nhìn vào gương. Cậu bé ngạc nhiên. Lần đầu tiên, cậu nhìn lên cao thay vì chỉ cúi mặt như mọi khi. Một cảm giác, cũng là lần đầu tiên cậu cảm thấy: cảm giác tự trọng.

Từ khoảng khắc đó, cuộc đời Jim hoàn toàn thay đổi bởi quyết tâm để xứng đáng với những lời nói dịu dàng."


Ngưng một lát, nhà tỷ phú tiếp tục nói:

"Thưa các bạn, tôi chính là cậu bé đó. Thị trấn nhỏ mà tôi vừa kể đến chính là thành phố này 40 năm về trước. Cái cây ở đằng kia mà quý vị có thể thấy chính là nơi một người phụ nữ đã gieo hạt giống đầu tiên của lòng nhân hậu xuống cuộc đời tôi. Mong sao ai cũng có thể làm được như thế".


Sống chết ở nơi quyền của lưỡi....

Châm Ngôn 18: 21









Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


SỨC KHỎE- ÐỜI SỐNG

Xem tất cả Sức khoẻ đời sống »

SẮC ÐẸP

Xem tất cả Sắc đẹp »

GIA CHÁNH

Xem tất cả Gia chánh »

MẸ & BÉ

Xem tất cả Mẹ và bé »