Bài đăng mới:

Chúc quý độc giả tràn đầy phước hạnh trong tình yêu của Cứu Chúa. Chào mừng quý vị đến với Hoithanhkienbai's Blog. Xem tốt nhất ở Google Chrome. Nếu quý vị không xem hoặc không nghe được, xin vui lòng ấn phím F5.

Những Bằng Chứng Chúa Giê-xu Sống Lại 2


3/ NHIỀU ĐỜI SỐNG ĐƯỢC THAY ĐỔI.
A.  Các môn đồ của Chúa được thay đổi

          Sự sống lại của Đức Chúa Giê-su Christ đã làm biến đổi các môn đồ theo Ngài. Các môn đồ được thay đổi từ nhút nhát, sợ hãi thành những chứng nhân đầy lòng dạn dĩ, dũng cảm chẳng còn sợ hãi gì. Chính đời sống được thay đổi của họ đã làm chứng cho sự sống lại và quyền phép biến đổi của Đức Chúa Giê-su Christ. Các môn đồ này không rao ra một lời chứng dối rồi phó mạng sống của họ cho một việc điên cuồng. Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời và cũng là Đức Chúa Trời đã sống lại từ kẻ chết. Ngài thật xứng đáng cho sự thờ phượng của chúng ta.
         
          Lu-ca 24:13-18 so với câu 31-35: Hai môn đồ từ buồn rầu, cãi lẫy nhau đã được mở mắt nhìn thấy Chúa sống lại thì nóng nảy rao truyền Chúa thật đã sống lại rồi!
          Giăng 20:19; 21:1-5, các môn đồ từ sợ hãi, đóng cửa phòng, thất bại khi trở về nghề cũ đã trở nên dạn dĩ, yêu mến Chúa.      
          (Trước khi Chúa phục sinh Mathiơ 26:56 và 74 và sau khi Chúa phục sinh Công vụ 2:14 và 4:19, 31)

          Sau-lơ là người chống đối Chúa, bách hại Hội Thánh đã trở thành người hầu việc Chúa cách mạnh mẽ, thậm chí chịu cả sự bách hại, ngăm dọa, đánh đập nguy đến tính mạng … sau khi gặp Chúa Phục Sinh.

B.  Nhiều người tại thành Giê-ru-sa-lem được thay đổi.

Trong Công vụ các sứ đồ 2:41; 4:4; 5:14 đã ký thuật lại nhiều người tại thành Giê-ru-sa-lem đã tin Chúa Cứu Thế Giê-su. Trước họ là những người hùng hổ hô đóng đinh Chúa Giê-su trên thập tự giá, ‘đóng đinh hắn [Chúa Giê-su] trên thập tự’. Nay khi nghe sự giảng dạy của các môn đồ về sự Chúa sống lại thì họ bắt đầu ăn năn tin nhận Chúa (như bài giảng của Phi-e-rơ trong Công vụ đoạn 2).

Chúng nghe bấy nhiêu lời [lời giảng dạy của Phi-e-rơ],  trong lòng cảm động, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: Hỡi anh em, chúng ta phải làm chi?  Phi-e-rơ trả lời rằng: Hãy hối cải, ai nấy phải nhân danh Đức Chúa Jêsus chịu phép báp-têm, để được tha tội mình, rồi sẽ được lãnh sự ban cho Đức Thánh Linh….. Vậy, những kẻ nhận lời đó đều chịu phép báp-têm; và trong ngày ấy, có độ ba ngàn người thêm vào Hội thánh. (2:37, 38, 40)
… Có nhiều người đã nghe đạo thì tin, số tín đồ lên đến độ năm ngàn…. (4:4)
Số những người tin Chúa càng ngày càng thêm lên, nam nữ đều đông lắm… (5:14)

 Chính họ là những người rất dễ dàng kiểm chứng về sự sống lại của Chúa Giê-su. Nếu Đức Chúa Giê-su không sống lại thật như các môn đồ rao giảng thì dân thành Giê-ru-sa-lem và những kẻ thù nghịch Chúa chắc chắn sẽ một lần nữa trỗi dậy tiêu diệt các môn đồ của Ngài. Nhưng không có một lời phản kháng về Chúa sống lại nào cả, Kinh Thánh ghi lại: Chúng nghe bấy nhiêu lời, trong lòng cảm động… và trong ngày ấy, có độ 3000 người thêm vào Hội Thánh [Công vụ 2:37, 41].
Thật họ đã tin Chúa Giê-su là những bằng chứng đầy đủ và hùng hồn về Chúa phục sinh. Sự thay đổi rất quan trọng này đã xảy ra tại thành Giê-ru-sa-lem, là nơi những dữ kiện về việc Chúa phục sinh dễ được kiểm chứng nhất.

C.  Hàng triệu người tin thờ Chúa trên thế giới được thay đổi.

Bằng cớ phục sinh qua những cuộc đời thay đổi không dừng lại ở thời các sứ đồ. Trải qua bao thế kỷ đã có hàng triệu người được đổi thay khi đặt niềm tin nơi Chúa Cứu Thế Giê-su Phục Sinh. Ngày nay rất nhiều người tin nhận Chúa mỗi ngày và tiếp tục từng trải kinh nghiệm được thay đổi đó.  

          Còn đời sống quý vị ra sao? Có được Chúa Phục Sinh thay đổi không? Trước mắt nhiều người chưa tin Chúa, sự đổi thay trong cuộc đời quý vị chính là một bằng chứng hùng hồn nhất, thuyết phục họ tin rằng Chúa Cứu Thế Giê-su đang sống.


4/ NHỮNG NHÀ TRIẾT HỌC, SỬ GIA NÓI

4.1 Nhà sử gia Philip Sachaff, tác giả The Historry of the Christian Church, đã    nói: ‘Câu trắc nghiệm vô hạn cho Cơ Đốc Giáo là sự sống lại. Đó là phép lạ Vĩ Đại nhất, còn không thì là ảo tưởng vĩ đại nhất mà lịch sử thời đại đã ghi chép lại và đã kiểm chứng.’

1.2           Nhà vô thần nổi tiếng H.L Mencken đã nói: ‘Nếu Chúa Giê-su Christ sống lại từ kẻ chết, thì Cơ Đốc Giáo có thể có được.’

1.3           Giáo sư Thomas Arnold, khoa trưởng của Đại học Rugby trong 14 năm, tác giả của cuốn The His-tory of Rome và chủ nhiệm Khoa Lịch Sử Hiện Đại tại Oxford University, rất quen thuộc với việc lượng giá chứng cớ để xác định sự kiện lịch sử. Sau khi sàng sảy kỹ lưỡng các bằng chứng lịch sử về sự sống lại của Chúa Giê-su Christ, học giả vĩ đại này nói: ‘Tôi đã nghiên cứu lịch sử các thời đại khác trong nhiều năm, đã khảo sát và đánh giá bằng chứng của những người đã viết ra chúng, và tôi thấy không còn có sự kiện nào trong lịch sử nhân loại được chứng minh bằng mọi loại bằng chứng đầy đủ hơn và tốt hơn – theo hiểu biết của người tìm tòi tra cứu công bằng- dấu hiệu vĩ đại mà Thượng Đế ban cho chúng ta rằng Đấng Christ đã chết và đã sống lại từ kẻ chết’.

1.4           John Capeley, giáo sư Đại học Cambrideg, người đã lên tới ghế thẩm phán cao nhất ở Anh Quốc và được công nhận là bộ óc pháp luật vĩ đại nhất lịch sử Anh, đã nói: ‘Tôi biết rất rõ bằng chứng là gì, và tôi muốn nói với quý vị rằng, bằng chứng như bằng chứng cho sự sống lại của Chúa Giê-su Christ vẫn không hề bị triệt hạ.’

1.5           Lord Darling, một thẩm phán tối cao khác nữa của Anh Quốc nói: ‘Không có bồi thẩm đoàn sáng suốt nào trên thế giới mà không ra phán quyết Câu Chuyện Phục Sinh của Chúa Giê-su là đúng.’

1.6           Frank Morrison, một luật sư người Anh khởi công viết sách để bác bỏ sự phục sinh của Chúa Giê-su, đã thực sự viết, nhưng không viết được quyển sách mà ông dự định. Trong khi khảo sát bằng chứng sự thật về phục sinh của Chúa Giê-su, người luật sư hoài nghi này đã thấy những bằng chứng áp đảo đến nỗi buộc ông trở thành tín hữu, quyển sách ông viết ‘Who Moved the Stone? (Ai Đã Lăn Hòn Đá?) trình bày bằng chứng xác nhận sự phục sinh của Chúa Giê-xu.

1.7           Lew Wallace cũng khởi công viết sách bác bỏ thần tánh của Chúa Giê-xu và sự phục sinh của Ngài, nhưng cuối cùng lại thành ra viết bênh vực về điều đó trong cuốn sách nổi tiếng ‘Ben Hur’ của ông.

1.8           Giáo sư John Warwick Montgomery, nhà biện giáo Cơ Đốc và giám đốc học vụ Viện Đại Học Luật Khoa Simon Greenleaf, tuyên bố: ‘Thật không thể nào tin nổi các Cơ Đốc Nhân đầu tiên có thể dựng lên câu chuyện phục sinh huyền thoại đến thế rồi truyền giảng nó ngay giữa những người mà lẽ họ dễ dàng đem xác Chúa ra cũng đủ bài bác rồi.’ Điều đó đã chứng minh rằng Đức Chúa Giê-su Sống lại là hoàn toàn là sự thật.

1.9           Giáo sư Paul Althaus của Viện Đại Học Erlangen tại Đức Quốc nói thêm rằng:‘Nếu ngôi mộ trống chưa được xác lập là một sự kiện trước mắt mọi người, thì câu chuyện phục sinh không thể nào đứng vững dù chỉ một ngày hay một giờ đồng hồ tại Giê-ru-lem!’

1.10     Những môn đồ đầu tiên tuận đạo vì cớ rao giảng về Chúa Phục Sinh:
1.    Anh-rê:  Bị đóng đinh trên cây thập tự giá.
2.    Ba-na-ba: Bị người Do Thái ném đá chết.
3.    Ba-thê-lê-mi: Bị đánh chết bằng gậy.
4.    Gia-cơ em cùng mẹ Chúa Giê-su: Bị ném đá chết.
5.    Giăng: Bị chết vì già yếu (chịu hoạn nạn ở đảo Bát-mô- Khải huyền).
6.    Giu-đe: Bị đóng đinh.
7.    Lu-ca: Bị treo cổ trên cây ôlive.
8.    Mác: Bị kéo lê trên đôi chân qua các đường phố rồi bị thiêu sống.
9.    Ma-thia: Bị ném đá rồi chém đầu.
10.           Mathiơ: Bị giết  bằng gươm.
11.           Phao-lô: Bị chém đầu.
12.           Phi-e-rơ: Bị đánh đòn và đóng đinh ngược đầu xuống đất.
13.           Phi-líp: Bị đánh đòn và đóng đinh.
14.           Si-môn: Bị đóng đinh.
15.           Thô-ma: Bị giáo đâm xuyên.
16.           Gia-cơ:  Bị giết bằng gươm.
17.           Tha-đê: Bị giết bằng cung tên.
      Tác giả Harold Mattingly viết: Các sứ đồ, Phi-e-rơ và Phao-lô, đã đóng ấn những bằng chứng chính máu của mình! Tectallin tuyên bố rằng không ai bằng lòng chết trừ phi họ biết họ đang có chân lý.

1.11     Tác giả Paul Little trong tác phẩm Know Why You Believe (Hãy biết vì sao bạn tin) đã hỏi: ‘Những người này, những người đã giúp biến đổi cả cơ cấu đạo đức của xã hội, lại là những người dối trá tột cùng hoặc là những người điên cuồng vì ảo tưởng? Những phương án này còn khó tin hơn cả sự kiện phục sinh của Chúa Giê-su, và không hề có chút bằng cớ nào hỗ trợ chúng cả.’


Bạn có thể đọc thêm:
Những tà thuyết nói về sự sống lại của Chúa Giê-xu 
Phép lạ của Chúa Giê-xu sống lại là sự kiện lịch sử


Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:

Những Bằng Chứng Chúa Giê-xu Sống Lại 1



NHỮNG BẰNG CHỨNG VỀ SỰ SỐNG LẠI CỦA ĐỨC CHÚA GIÊ-SU
(Được trích trong cuốn: Lẽ Thật Căn Bản- Tác Giả: Bùi Qúy Đôn)


C. NHỮNG BẰNG CHỨNG VỀ SỰ SỐNG LẠI CỦA ĐỨC CHÚA GIÊ-SU

1/ NGÔI MỘ TRỐNG LÀM CHỨNG

        Thân thể Chúa Giê-su đã chôn trong thạch mộ tại vườn của người A-ri-ma-thê bên ngoài thành Giê-ru-sa-lem. Đây là một điểm về địa lý mà các dân thành Giê-ru-sa-lem gần đó dễ kiểm chứng Đức Chúa Giê-su sống lại để lại ngôi mộ đó. Ngôi mộ đã chôn Chúa Giê-su khi Ngài chết vẫn còn lại đến ngày nay tại Y-sơ-ra-ên, nhưng nó chỉ là một ngôi mộ trống, là di tích lịch sử để lại của Chúa khi Ngài sống lại và thăng thiên.

          Sự kiện Chúa phục sinh là đề tài chính được công bố trong các bài giảng của các sứ đồ, là nền tảng của Cơ Đốc giáo. Vậy, ngôi mộ trống có phải là bằng chứng Chúa sống lại không ?

          Giải thích: Chỉ có hai lối giải thích cho ngôi mộ trống: Hoặc là Chúa thật đã sống lại, hoặc là có ai [(1) giới cầm quyền, (2) kẻ trộm, (3) các môn đồ của Chúa Giê-su] đã lấy trộm xác Chúa.

1. Giới cầm quyền không lấy trộm xác Đức Chúa Giê-su:

          Vì khi các sứ đồ rao giảng rằng Chúa đã sống lại, họ chỉ cần đem xác Chúa cho công chúng xem thì Cơ Đốc giáo đã phải chấm dứt ngay. Nhưng họ đã không thể làm điều đó vì họ không có xác Chúa.

Vậy, giới cầm quyền không thể là nhóm lấy trộm xác Chúa.

2. Kẻ trộm không lấy trộm xác Đức Chúa Giê-su:
                                                                                                                                      
Kẻ trộm chỉ lấy cắp những gì có giá trị đối với họ. Trong ngôi mộ của Chúa, điều có giá trị đối với kẻ trộm chỉ là tấm vải liệm và hương liệu, còn xác chết đối với họ không những vô giá trị mà còn là điều ghê tởm ô uế. Mặt khác nữa, binh lính La-mã đã chu toàn nhiệm vụ để canh gác mộ chôn xác Chúa [Mathiơ 27:65 _ theo các nhà thần học nghiên cứu chữ Hy-lạp thì ‘lính canh’ trong câu 65 là koustwdi, an  = đội lính gồm có 16 người chia làm 4 phiên, mỗi phiên canh là 4 người và còn 12 người khác thì được nghỉ ngơi ở trước bất cứ thứ gì được nhiệm vụ canh giữ]. Vì thế, kẻ trộm không thể nào hoặc khó có thể vượt qua các binh lính La mã mà lăn tảng đá nặng 2000 kg để vào trong mộ chỉ lấy trộm một cái xác chết [thứ được cho là ghê tởm, ô-uế, không giá trị], vì tại mộ Chúa vải liệm vẫn còn mà xác Chúa thì mất.
          Tóm lại kẻ trộm cũng không lấy trộm xác của Chúa Giê-su. Còn nhóm thứ ba nghi ngờ lấy trộm xác Ngài là các môn đồ của Ngài. Chúng ta cùng nhau xem xét:

3. Môn đồ cũng không lấy trộm xác Chúa:

          Nếu họ lấy trộm xác Chúa thì họ biết chắc Chúa đã chết. Trong khi chính họ đã xác quyết mạnh mẽ rằng Chúa đã sống lại vì họ đã được thuyết phục với những bằng cớ rõ ràng về Chúa sống lại.
          Hơn nữa, họ đã sẵn sàng liều chết khi bị bắt bớ vì đã rao truyền sự kiện Chúa sống lại. Không ai chịu chết cho một sự giả dối vô ích. Vì thế, sự kiện các môn đồ liều mạng sống mình chịu chết rao giảng sự kiện Chúa sống lại chứng tỏ họ đã thành thật tin như thế.
          Vì vậy, môn đồ không thể lấy trộm xác Chúa.

Lối giải thích duy nhất cho ngôi mộ trống là Chúa đã sống lại.   


NHỮNG CÂU CHUYỆN XUNG QUANH NGÔI MỘ:

a. Dấu ấn niêm phong trên tảng đá của người La-mã không còn nữa.

          Đế Quốc La-mã là một Đế Quốc hùng mạnh nhất trong thời kì Chúa Giê-su ở trên đất vào thế kỉ thứ nhất. Dấu ấn của La-mã tượng trưng cho quyền lực mạnh mẽ mà không một nhóm người hay một tổ chức nào có thể ngăn cản, phá vỡ được của Đế Quốc La-mã. Bất kì ai có hành vi ngăn cản, chống đối, phá vỡ hay không chu toàn nhiệm vụ của mình được giao thì sẽ nhận lãnh án tử hình. Nhưng không may thay, dấu ấn liêm phong đó không có quyền lực gì để giữ được Đức Chúa Giê-su lại ở bên trong mộ. Dấu ấn đã bị vỡ ra bởi một Quyền Lực mạnh hơn, lớn hơn- đó chính là Quyền phép của Ngài. Mathiơ 28:1-4 Sau ngày Sa-bát là ngày đầu tiên trong tuần. Sáng sớm hôm ấy Ma-ri Ma-đơ-len và một người đàn bà khác cũng tên Ma-ri đến thăm mộ. Khi họ đến đó, thình lình có cơn động đất dữ dội. Một thiên sứ của Chúa từ trời xuống lăn tảng đá chặn cửa mộ rồi ngồi lên trên. Hình dạng thiên sứ ấy sáng rực như chớp, áo trắng như tuyết. Những lính canh hoảng hốt và đứng lặng người như chết khi thấy thiên sứ.’

          Lính canh người La-mã rất sợ mất mạng sống mình vì họ biết rằng nếu họ không chu toàn trên chức vụ của họ thì họ sẽ bị tử hình. Do đó họ thấy tảng đá được liêm phong bị lăn ra và thấy có thiên sứ ‘sáng rực như chớp, áo trắng như tuyết’ của Chúa ngồi lên trên thì hoảng hốt kinh hãi trở nên như người chết. Những lính canh này không buồn ngủ trong lúc canh mộ [Mathiơ 28:11-13 cho thấy binh lính canh mộ còn thuật lại cho các thầy tế lễ cả tất cả mọi điều mà chính mắt họ nhìn thấy và tai họ đã nghe được]. Vậy không có ai lấy xác Ngài mà chính Đức Chúa Giê-su đã sống lại từ kẻ chết. Sự sống lại của Chúa Giê-su Christ là một sự thực không thể chối cãi được.

b. Hòn đá đã bị dời đi.
         
          Chúng ta đã được biết hòn đá lớn lăn chặn cửa mộ [Mathiơ 27:60, Mác 16:4] nặng 2000 kg (theo sự giải thích thần học qua chữ Hy-lạp li, qoj me, gaj _ Mathiơ 27:60 và me, gaj sfo, dra_ Mác 16:4); được liêm phong bằng con dấu của giới cầm quyền La-mã [Mathiơ 27:57-66], được lăn xuống đường dốc tới mộ khớp vào trong rãnh của cửa mộ và nó cũng không có chốt của bên trong để đẩy hòn đá từ trong ra ngoài. Dù có chốt cửa đi nữa thì với tảng đá nặng như vậy, với địa thế của nó và binh lính canh mộ La-mã bên ngoài thì không thể lăn hòn đá ra khỏi cửa mộ mà binh lính không biết. Hòn đá được rời đi bởi quyền phép của Đấng Toàn Năng.
          Phần này giải thích ý kiến nói rằng ‘Chúa Giê-su không chết trên thập tự giá mà chỉ bị ngất do đau đớn quá và bị mất máu nhiều. Rằng Ngài sẽ được hồi tỉnh bởi mộc dược [100 kg] và không khí mát mẻ ở trong mộ’_là SAI. Vì Chúa Giê-su không thể lăn được hòn đá nặng 2000 kg ở vị trí như thế với thân hình thương tật và xanh xao. Chỉ có duy nhất quyền phép của Đấng Toàn Năng thì hòn đá nặng như vậy mới bị dời đi và quân lính La-ma canh mộ bị bắt phục mà thôi.

c. Ngôi mộ trống. Ngôi mộ không thấy dấu tích của xác chết.

          Có người cho rằng ‘mấy người đàn bà và các môn đồ đã đến nhầm mộ.’  Nhận định này rất dễ dàng bị gạt bỏ nếu chúng ta dành 5 phút suy nghĩ về nó.

-         Thứ nhất, bạn không thể nào nhầm mộ người thân yêu của mình mới sau hai ngày không? (Chúa được an táng từ chiều thứ 6, chôn trong mộ và ngày Chủ nhật mấy người đàn bà và các môn đồ đến thăm _ Mathiơ 28:1, Giăng 20)
-         Thứ hai, bạn biết người ta chôn xác Chúa Giê-su không phải trong nghĩa trang của Giô-sép người A-ri-ma-thê mà là được chôn trong ngôi mộ trong vườn riêng của ông [Giăng 19:41, Mathiơ 27:59…].
-         Thứ ba là đến nhầm mộ khác mà họ (Giăng và Phi-e-rơ) thấy tấm vải liệm thân Chúa màu trắng nằm trong mộ được xếp lại cách hẳn hoi [Giăng 20: 3-10].
-          Điều thứ tư, ừ cho rằng họ đến nhầm mộ đi chăng nữa thì tại sao họ nghe thấy tiếng thiên sứ nói với họ rằng: ‘Ngài [Chúa Giê-su] không ở đây đâu; Ngài sống lại rồi. Hãy đến xem chỗ Ngài nằm’ [Mathiơ 28:5-6].  Bạn đừng nói với tôi rằng thiên sứ của Đức Chúa Trời cũng nhầm mộ nhé!

Thật là buồn vì chính những nhà thông thái hiểu biết lại đưa ra lý luận đó. Thật một lý luận vô nghĩa.

d. Vải liệm được sắp xếp cách hẳn hoi [Giăng 20:3-7].
         
          Giăng và Phi-e-rơ là hai môn đồ của Chúa Giê-su đều chạy đến mộ Chúa Giê-su Christ khi nghe thấy tin về mộ không có xác Chúa [Giăng 20:1-9]. Giăng đến mộ trước thấy vải liệm bỏ xuống đất, nhưng không vào. Còn Phi-e-rơ vào mộ thấy vải liệm ở đó cùng khăn liệm quấn quanh đầu của Chúa Giê-su. Lớp vải được xếp lại và đặt riêng ra cách hẳn hoi. Môn đồ Giăng liền tiến lại gần và nhìn thấy vải cùng khăn liệm thì tin. Vải liệm đã thuyết phục môn đồ Giăng rằng Chúa Giê-su đã sống lại từ kẻ chết. Chúa Giê-su đã trở lại với sự sống trong một trạng thái khác, thân thể Chúa sống lại đó đi qua các vải liệm mà không cần phải gỡ ra như La-xa-rơ [Giăng 11:44], và bước vào nhà không cần qua cửa [Giăng 20:19-21], thân thể đó cũng rờ chạm được [Giăng 20:27-29, Mathiơ 28:8-9], và thân thể đó cũng thoạt biến mất không thấy nhìn được nữa [ Lu-ca 24:30-31].
          Phần này cho thấy rằng ý kiến ‘kẻ trộm muốn lấy cắp xác của Chúa Giê-su’_ là Không Thể Được. Vì như phần trên chúng ta thấy kẻ trộm không thèm lấy xác chết của một người vì nó không giá trị mặc dù cái giá trị nhất là vải và khăn liệm để lại trong đất nước Do Thái bấy giờ. Ừ, dù theo một số ý kiến ngày nay ở một số nơi cho rằng xác chết như Thầy Giê-su là quý, ‘kẻ trộm’ vẫn ăn cắp thân xác Chúa vì cho là quý hơn vải liệm_ thì điều đó vẫn không thể xảy ra. Vì thi hài của Chúa Giê-su đã được liệm với một lượng nhựa dính trộn với 100 kg một dược. Lớp một dược này bám dính với nhau và dính chặt vào thi hài. Điều này khiến cho việc tháo lớp vải liệm ra là rất khó. Nếu ‘kẻ trộm’ đến chỉ ăn cắp xác Chúa thì hẳn sẽ chẳng có nhiều thời giờ để tháo từng lớp vải cùng với lớp dính một dược ra, rồi lại sắp xếp vải liệm một cách hẳn hoi, đàng hoàng và đặt chúng bên trong mộ như thế được! Vì chính sự hẳn hoi thứ tự của vải liệm đã khiến sứ đồ Giăng tin Lời Chúa phán về sự sống lại của Ngài là đúng [Giăng 20:8-9]. Điều này một lần nữa khẳng định rằng Chúa Giê-su Christ đã sống lại không thể chối cãi được.   

e. Tiếng đồn dối trá của những người lính La-mã canh mộ Chúa Giê-su [Mathiơ  28:11-15]

          Tại sao chúng ta biết tiếng đồn trong thiên hạ bởi những người lính La-mã canh mộ Chúa Giê-su là dối trá?  Bởi họ đồn rằng: Khi chúng tôi ngủ thì môn đồ đã đến để trộm lấy thân xác nó đi’ [Mathiơ 28:15]. Điều này tôi đã từng nói rồi, có hai khả năng chính sau đây:

-         Thứ nhất là về lính canh người La-mã: Lính canh người La-mã biết rằng khi mình không làm tròn nhiệm vụ canh giữ theo sự đã được ra lệnh thì chắc chắn sẽ bị lãnh án tử hình bởi Hoàng Đế La -mã. Điều này ai ai cũng biết trong thời đó. Vậy lý do nào khiến họ đi được khắp nơi để rao báo sự dối trá đó? Bởi vì chúng đã được cam kết với các thầy tế lễ cả rằng: khi điều đó [là điều: chúng tôi ngủ khiến bị mất cắp] đồn đến quan tổng đốc, thì chúng ta [các thầy tế lễ cả] sẽ bênh vực cho nên không còn sợ chi nữa [Mathiơ 28:14] = giữ được mạng sống trước Hoàng đế La-mã; và lính canh còn nhận được nhiều tiền hối lộ bởi các thầy tế lễ cả, để nói chuyện đó nữa [Mathiơ 28:12,15]= được lợi nhuận lớn à hai điều đó đã đủ để khiến bọn linh canh không sợ hãi đồn tin dối trá đó khắp nơi và còn vang vọng đến ngày nay [Mathiơ 28:15].
-         Thứ hai về các môn đồ của Chúa Giê-su: Các môn đồ của Chúa Giê-su đã sẵn sàng liều chết khi bị bắt bớ vì cớ đã rao truyền sự kiện Chúa sống lại giữa công chúng. Không ai chịu chết cho một sự giả dối vô ích. Vì thế, sự kiện các môn đồ liều mạng sống mình chịu chết rao giảng sự kiện Chúa sống lại chứng tỏ họ đã thành thật tin Chúa Giê-su đã sống lại từ cõi chết.

          Vì vậy, tiếng đồn đó là dối trá và môn đồ không lấy trộm thi hài Chúa trong mộ. Mà chính Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết_ đó là chân lý đúng hoàn toàn không ai chối cãi và hoài nghi được.


2/ NHỮNG LẦN HIỆN RA CỦA NGÀI LÀM CHỨNG

          Điều đáng lưu ý ở đây, Chúa Giê-su sống lại từ kẻ chết, Ngài không biến mất, mà Ngài đã hiện ra ít nhất 11 lần tiếp xúc trực tiếp với các môn đồ. Các môn đồ cũng không phải là người dễ tin thậm chí họ cũng nghi ngờ, hoài nghi về sự sống lại của Chúa Giê-su [Mác 6:10, 11, 13, 14] như trong họ có người thấy Chúa Giê-su sống lại thì ngỡ là ma, người thì đòi phải chạm vào vết dấu đinh đâm, sườn bị đâm của Ngài thì mới tin. [Họ là những chứng nhân sống chứng minh Chúa Giê-su Christ sống lại]. Điều này một lần nữa khẳng định rằng Chúa Giê-su đã sống lại từ kẻ chết, Ngài thật là Đức Chúa Trời và là Cứu Chúa của những ai tin thờ Ngài.

          A- Vào ngày thứ nhất_ Ngày Chúa  nhật Chúa Sống lại [Phục Sinh]

Số lần hiện ra
Thời gian hiện ra
 Sự kiện 
Địa điểm Chúa Giê-su hiện ra
Kinh Thánh trưng dẫn


1/ Sự sống lại của Chúa Giê-su lúc tưng tưng [mờ mờ] sáng.

 Mathiơ 28:2-4


2/ Mấy người đàn bà (1) thấy ngôi mộ trống. Còn Ma-ri Ma-đơ-len trở về thuật lại cho Phi-e-rơ và Giăng biết. 

Mathiơ 28:1; Mác 16:1-4; Luca 24:1-3
Giăng 20:1-2


3/ Mấy người đàn bà gặp thiên sứ nói về sự sống lại của Đức Chúa Giê-su Christ.

Mathiơ 28:5-6; Mác 16:5-7; Lu-ca 24:4-8
Lần 1
Sáng sớm CN
4/ Ma-ri Ma-đơ-len trở lại mộ. Chúa Giê-su đã tỏ mình cho nàng thấy.
 Bên ngoài mộ
Mác 16:9-11;
Giăng 20:11-18
Lần 2
Sáng sớm CN
5/ Chúa Giê-su gặp mấy người đàn bà trên đường họ trở lại thành Giê-ru-sa-lem (báo tin Chúa sống lại theo lời các thiên sứ).
Trên đường đến thành Giê-ru-sa-lem
Mathiơ 28:8-10
Mác 16:8;
Lu-ca 24:9-11


6/ Phi-e-rơ và Giăng chạy đến mộ thấy ngôi mộ trống.

Lu-ca 24:12; Giăng 20:3-10


7/ Sự báo cáo của lính canh La-mã đối với thầy tế lễ cả, tin đồn dối trá.

Mathiơ 28:11- 15
Lần 3
Sáng CN
8/ Phi-e-rơ gặp Chúa Giê-su sống lại, khi ông và Giăng đi đến mộ và trở lại thành.
Thành Giê-su-sa-lem
Lu-ca 24:34; ICô-rinh-tô 15:5
Lần 4
Buổi chiều (2)CN
9/ Cơ-lê-ô-ba và người bạn trên đường đến Em-ma-út.
Trên đường về quê là Em-ma út
Lu-ca 24:13-35; Mác 16:12-13
Lần  5
Gần  chiều muộn (3)CN
10/ Chúa hiện ra cho các môn đồ không có Thô-ma.
 Phòng cao tại Giê-ru-sa-lem
Mác 16: 14; Lu-ca 24: 36- 49; Giăng 20: 19- 23


B- Những lần hiện sau này [sau ngày Chúa Phục Sinh ]:


Số lần hiện ra
 Sự kiện 
Địa điểm Chúa Giê-su hiện ra
Kinh Thánh trưng dẫn
Lần 6
Tối ngày Chủ nhật tuần sau, Chúa Giê-su hiện ra cùng các môn đồ trên phòng cao một lần nữa có cả Thô-ma.
Tại phòng cao tại Giê-ru-sa-lem
Giăng 20: 24-29
Lần 7
Tầm bình minh, Chúa tỏ mình ra cho 7 môn đồ đang đánh cá ở tại nơi bờ biển Ti-bê-ri-át.
Vùng Ga-li-lê
Giăng 21:1-6
Lần 8
Chúa Giê-su gặp mười một sứ đồ tại Ga-li-lê mà Ngài đã hẹn gặp khi sống lại và Ngài ban Đại Mạng Lệnh.
Vùng Ga-li-lê
Mathiơ 28:16- 20; Mác 16:14-18
Lần 9
Hơn 500 người nhìn thấy Chúa Giê-su cùng một lúc (4).
Trên núi vùng Ga-li-lê
Mathiơ 28:16
ICô-rinh-tô 15:6
Lần 10
Gia-cơ gặp Chúa, sau đó hết thảy các sứ đồ (5).
Không rõ địa điểm
Công vụ 1:3-8
ICô-rinh-tô 15:7
Lần 11
Sự thăng thiên, 40 ngày sau Chúa Giê-su Phục Sinh [Chúa Sống Lại].
Trên núi Ô-li-ve gần Bê-tha-ni vùng Giê-ru-sa-lem
Mác 16:19-20
Lu-ca 24:50-53
Công vụ 1:9-11

Chúa Cứu Thế Giê-su Phục Sinh còn hiện ra với Phao-lô_một kẻ chuyên bách hại Hội Thánh  [ICô-rinh-tô 15:6]; với sứ đồ Giăng ở đảo Bát-mô (Khải huyền 1)và Ê-tiên đã thấy Chúa Phục Sinh ở thiên đàng vinh hiển (Công vụ 7:55).




Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:

Tại Sao Chúa Giê-xu Phải Chết


TẠI SAO CHÚA GIÊ-XU PHẢI NHẬP THỂ LÀM NGƯỜI 
VÀ CHỊU CHẾT TRÊN CÂY THẬP TỰ?




     ĐÁP: Vì
1. Đức Chúa Trời yêu thương mọi tội nhân trên thế gian
Giăng 3: 16 16 Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.

2. Chúa không muốn người nào bị hư mất
II Phi-e-rơ 3: 9 9 Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn.
I Ti-mô-thê 2: 4 4 Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật.

3. Mở cho nhân loại một con đường duy nhất để được cứu
Hê-bơ-rơ 19 Hỡi anh em, vì chúng ta nhờ huyết Đức Chúa Jêsus được dạn dĩ vào nơi rất thánh, 20 bởi đường mới và sống mà Ngài đã mở ngang qua cái màn, nghĩa là ngang qua xác Ngài.

     Trước tình trạng loài người bất lực và tuyệt vọng trong tội lỗi, Đức Chúa Trời không muốn hình phạt tất cả mọi người cách không thương xót, và cũng không thể tha thứ tất cả bất chấp lẽ công bình của Ngài. Cho nên, Đức Chúa Trời đã mở một con đường cứu rỗi cho nhân loại. Ngài đã sai Con Một của Ngài là Chúa Giê-xu đến thế gian chịu chết trên thập tự giá để làm giá chuộc tội cho mọi người  tin Ngài. Đó là giải pháp TRỌN VẸN VÀ DUY NHẤT để thỏa mãn bản tánh công bình và đức yêu thương của Đức Chúa Trời.

Rô-ma 5: 8 8 Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết.

Mathiơ 20: 28 28 Ấy vậy, Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.

Trích nguồn: Giáo Lý Nền Tảng (Q2) Hội Thánh Kiền Bái

Bạn có thể đọc thêm:



Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:

Con Đường Mà Chúa Đã Đi Qua



Đời người là một cuộc hành trình bước đi trên những con đường. Có người bước đi những con đường bằng phẳng, êm ái, nhưng cũng có người bước đi trên những con đường đầy chông gai, gian khổ và thử thách. Nhưng, con đường nào là đích điểm cuối cùng cho chúng ta đến.? Đó là con đường của Chúa Giê-su vì Ngài là Đường, là Thật và là Sự Sống. Qua trang Tin mừng hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau ngắm nhìn con đường Chúa đã đi qua, nhờ đó chúng ta có thể xác định hướng đi cho chính mình.




 Con đường vào thành Giêrusalem. Lúc bấy giờ, dân chúng từ khắp nơi hành hương về Giêrusalem đến dự lễ. Khi nghe tin Chúa Giê-su có mặt, mọi người hớn hở đi đón Chúa trên tay cầm cành lá reo hò, kẻ thì trải áo xuống đường và tung hô rằng: " Chúa tụng vua Israel, Đấng nhân Chúa mà đến". Thế nhưng, một số người thuộc nhóm Pharisiêu và luật sĩ đã tức giận vì dân chúng tung hô Ngài là vua. Chỉ vài ngày sau, họ đã tìm cách xách động đám đông dân chúng gào thét như điên cuồng trước tòa án Philatô: " Đóng đinh nó đi, đóng đinh nó vào thập giá". Tình người thay trắng đổi đen là thế, họ thay lòng đổi dạ, quay lưng lại để kết án Chúa Giê-su.

Con đường ra pháp trường. Trước sự gào thét bao vây của dân chúng và bọn lính, Chúa Giê-su sẵn sàng tiến vào thành Giêrusalem. Cụ thể qua bài thương Khó, chúng ta thấy có một sự đối kháng giữa Chúa Giêsu và giai cấp lãnh đạo tôn giáo lúc bấy giờ. Sự đối kháng đó càng trở nên quyết liệt bởi ba lãnh vực để kết tội Chúa Giê-su. Thứ nhất là Chúa Giê-su đối với lề luật. Kế đến, Ngài bị buộc tội là kẻ phạm thượng vì Ngài xưng mình là Con Thiên Chúa. Sau cùng, họ tố cáo Chúa Giêsu đòi phá Đền Thờ Thiên Chúa.

Khi chiêm ngắm vào cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa Giêsu trong quá trình lịch sử, chúng ta thấy có sự đối kháng giữa Chúa Giêsu và giai cấp lãnh đạo về lề luật, đền thờ và Đấng cứu độ. Từ cuộc đối kháng đó, giai cấp lãnh đạo quyết định thủ tiêu Chúa Giê-su, vì họ sợ ảnh hưởng đến đường lối chính trị. Nguyên nhân sâu xa là họ sợ dân chúng tin và đi theo Chúa Giêsu thì chính quyền Rôma lúc bấy giờ sẽ hủy diệt và truất phế hết địa vị và uy quyền mà họ đang được hưởng. Chính vì thế, tên Cai-pha đã nói: "Thà một người chết thay cho toàn dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt". Như thế, cây thập giá của Chúa Giêsu là đỉnh cao của cuộc đối kháng giữa Chúa Giêsu và giai cấp lãnh đạo lúc bấy giờ.Từ nơi cây thập giá, chúng ta thấy được tội ác và sự phản bội của con người.

Đau khổ là thế. Đau thương là thế. Sự đau đớn là tủi nhục lại chính những người đã từng được sống chung, từng được nghe lời giảng dạy. Kết cuộc là một bản án treo trên cây thập tự như một tên tử tội, bị người đời khinh chê, nhục mạ, khạc nhổ, đánh đòn và đóng đinh..., đau đớn tột cùng cho một vị vua. Cay đắng quá! Cô đơn quá! Điểm tựa sau cùng của Chúa Giê-su là Thiên Chúa Cha khi Ngài trút hơi thở cuối cùng: " Lạy Cha, xin tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm".

Chúng ta cũng đang đi trên con đường của Chúa Giê-su và tham dự vào cuộc khổ nạn của Ngài, mỗi người chúng ta có thể nhận diện nơi chính mình:

- Đám đông ngày hôm trước reo hò, tung hô vạn tuế Đức Vua, nhưng ngày hôm sau lại hô đóng đinh nó vào thập giá.

- Các thượng tế, Tổng trấn Philatô, Cai-pha và các tên lý hình chỉ vì chức quyền, danh vọng mà kết án một người vô tội một cách dã man, bán rẻ lương tri và công lý.

- Các Môn đệ đi theo Chúa đã thề thốt:" Dù phải chết cùng Thầy, con cũng xin vâng", nhưng khi gặp khó khăn nguy hiểm đe dọa, thì sẵn sàng chối bỏ Chúa:" Tôi không biết người ấy là ai".

- Giu-đa, người được Chúa Giê-su tin tưởng trao cho túi tiền, nhưng chỉ vì một chút bổng lộc vật chất để phản bội và bán đi người Thầy của mình.

Cho dẫu con người có bất công và tội lỗi, nhưng Chúa Giê-su vẫn thực hiện sứ mạng Người Tôi Trung của Thiên Chúa để mang lại sự vinh quang phục sinh và ơn cứu độ cho con người.

Con đường phục sinh. Sự phục sinh của Chúa Giê-su đã mở ra cho nhân loại một thế giới. Chúa Giê-su phục sinh điều đó chứng tỏ rằng, sự sống mạnh hơn sự chết. Tình thương thì lớn hơn sự hận thù và chân lý thì mạnh hơn gian dối. Nơi thánh giá của Chúa Giê-su được gắn liền với ơn hòa giải, chúng ta được đón nhận từ Thiên Chúa. Cái chết của Ngài là để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi. Tình yêu Thiên Chúa không chỉ tỏ lộ bằng Lời, nhưng là bằng chính Người Con yêu dấu của Ngài là Đức Giêsu Kitô.

Ước gì mỗi lần chúng ta chiêm ngắm mầu nhiệm Thương Khó của Chúa Giê-su, thì chúng ta cũng nhận ra khuôn mặt của Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Và nơi thánh giá Chúa Giê-su, chúng ta nhận ra tình yêu thương của Chúa, Ngài đã chết cho con người tội lỗi của chúng ta bằng con đường hy sinh, đau khổ để cho chúng ta được đến trong vinh quang Nước Chúa. Đó là ý nghĩa con đường đích thực mà Chúa Giêsu dẫn dắt chúng ta đi.

Lạy Chúa con đường nào Chúa đã đi qua
Con đường nào Ngài ra pháp trường
Mão gai nào hằn sâu trên trán
Lạy Chúa, Thánh Giá nào Ngài vác trên vai
Đau thương nào phủ kín tâm tư
Đường tình đó Ngài giành cho con

.......................................

Lm. John Nguyễn, Utica, New York.
suutam



Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:

Hỏi Đáp Niềm Tin

SỨC KHỎE- ĐỜI SỐNG

Xem tất cả Sức khỏe đời sống »

SẮC ĐẸP

Xem tất cả Sắc đẹp »

GIA CHÁNH

Xem tất cả Gia chánh »

MẸ & BÉ

Xem tất cả Mẹ và bé »

Thánh ca

Khoa học niềm tin

Media


TỪ ĐIỂN ANH- VIỆT
Dictionary:
Enter word:

Xem thêm Từ Điển Online »

123
1234