Bài đăng mới:

CHƯƠNG TRÌNH HY VỌNG
Chương Trình Thứ Tư,ngày 5/11/2014



Đề Tài: Thờ Phượng Thật (Phần 1) - Khải Huyền 4:1-14

Bài Đăng Mới Đăng

Phim cơ đốc mới nhất

Những áng thơ ca mới nhất


Câu Kinh Thánh cho ngày hôm nay:
Chào mừng quý vị đến với Hoithanhkienbai's Blog. Xem tốt nhất ở Google Chrome. Nếu quý vị không xem hoặc không nghe được, xin vui lòng ấn phím F5. Và BQT không chấp nhận những Comments [Nhận xét] ẩn danh.

Yêu thương thay đổi lòng người

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Nhặt những trái thối

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Lương tâm không an ổn

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Lo làm quên Chúa

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Tôi quá đam mê sex

Vợ tôi bỏ tôi vì tôi quá đam mê sex

My wife left me because I have sex addiction. I lost my soul to the devil. How do I get help?
Vincent V.

Đáp:

Tôi không biết năm nay Vincent bao nhiêu tuổi? Lấy vợ được bao lâu? Được mấy con? Và tôi cũng không biết rõ về sự thèm muốn dục vọng của Vincent như thế nào? Nó đến từ nguyên nhân nào? Nhưng đọc câu hỏi và thấy Vincent đã xác nhận là mình “bán linh hồn cho quỉ” thì quả là một vấn đề hết sức nghiêm trọng.

Về sex thì chúng ta phải quan niệm như thế này: Sex là một hành động của bản năng, và cũng là một nhu cầu. Bản năng dậy cho ta cảm thấy và biết thế nào về sex. Cái cảm giác và biết này tự nhiên không cần ai dậy bảo. Thí dụ, con chó, con mèo, ngay cả đến con ruồi, con muỗi, con kiến cũng biết. Ở đây, sex mang mục đích bảo tồn nòi giống.

Ngoài ra, sex cũng là một nhu cầu, một nhu cầu thể lý, tâm lý và tâm sinh lý. Nhu cầu này nhiều hay ít tùy mỗi người, tùy tình trạng sức khỏe, tùy vào hoàn cảnh tâm sinh lý, và cũng tùy vào ảnh hưởng giáo dục nữa. Thí dụ, tuổi trẻ thì sex là một nhu cầu đòi hỏi nhiều thỏa mãn hơn, mạnh mẽ hơn, cuồng nhiệt hơn, nhưng khi về già, lúc đã lớn tuổi nhu cầu này trở nên ít dần không chỉ do sức khỏe thể lý, mà còn do nhu cầu bảo tồn nòi giống và những ảnh hưởng tâm sinh lý nữa.

Tóm lại, một người con trai, một thiếu nữ tuổi xuân thì khả năng sinh lý và nhu cầu sinh lý đương nhiên mạnh và đòi hỏi nhiều hơn người đã lớn tuổi. Tuy nhiên, vì chúng ta là con người chứ không phải là con vật, nên phải dùng lý trí, hiểu biết, và ý thức của mình để tự điều chỉnh, tự kìm hãm, và tự làm chủ ước muốn và hành động của mình. Trong thiên nhiên và giữa loài vật, khả năng điều chỉnh này đến từ ảnh hưởng do môi trường, khí hậu, thực phẩm và tình trạng của mỗi giống. Con người vì có lương tri, và lý trí nên phải tự mình làm chủ lấy mình.

Nhưng làm gì thì làm, vì ham mê, đắm chìm vào dục vọng mà đành để “mất linh hồn” thì không được. Đam mê tình dục đến thân tàn ma dại, thân bại danh liệt đã là một chuyện không thể chấp nhận, huống chi vì những vui thú vật chất ấy mà đành mất linh hồn! Chúa Giêsu đã nói: “Được lời lãi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Lấy gì mà đổi được sự sống mình?” (Mt 16:26 BDCG). Sự sống đây cũng có nghĩa là sự sống đời đời, là linh hồn mình nữa. Suy nghĩ như vậy, ta mới biết mình phải làm gì trước những cám dỗ và thử thách về tình dục.

Để có câu trả lời về vấn đề này, tôi xin đưa ra hai gợi ý: về tự nhiên, và về siêu nhiên.

1. Tự nhiên: Vincent thử xem lại cung cách và lối sống của mình như thế nào? Có ngày ngày đắm đuối vào những hình ảnh, sách vở, tài liệu khiêu dâm không? Có thường xuyên đi đến những nơi mua bán dục vọng, khiêu gợi và dễ bị cám dỗ về dục vọng không? Có thường xuyên trò truyện, trao đổi với người này, người khác để dẫn đến những ham muốn và đòi hỏi dục vọng không? Nếu có thì phải can đảm ra khỏi những cám dỗ ấy. Dĩ nhiên, bớt dần mỗi ngày một ít cho đến khi tự mình có thể làm chủ được mình.

Ngoài ra, có lười biếng, có ham mê ăn uống, thỏa mãn con người tự nhiên để cho những ham muốn xác thịt có cơ hội bột phát không? Nếu có cũng cần phải tiết độ về chuyện này. Tập thể dục, hoạt động, đi ra ngoài với những giao tiếp bạn bè tốt, và hội nhập vào đời sống lành mạnh của xã hội.

Riêng về lãnh vực chuyên môn, Vincent cần tìm đến một nhà tâm lý chuyên nghiệp nhưng với lòng đạo hạnh và tư cách để nhờ hướng dẫn. Song song với việc hướng dẫn tâm lý, Vincent cũng nên có một linh mục đạo đức, để được hướng dẫn thêm về nội tâm, về tinh thần đạo đức. Tất cả những hướng dẫn này rất cần thiết cho Vincent vì ở hoàn cảnh của mình, Vincent không tự mình hướng dẫn cho mình được.

2. Siêu nhiên: Vincent phải tự ý thức điều này, là điều mà chính Chúa Giêsu đã phán về những thứ quỉ dâm dục: “Thứ quỉ này nếu không kiêng ăn  và cầu nguyện thì không thể trừ được” (Mc 9:28 BDCG).

Kiêng ăn ở đây là những điều mà khả năng tự nhiên chúng ta phải làm, phải tự hy sinh và kiềm chế mà tôi vừa nói ở phần trên về phương diện tự nhiên. Không ai có thể làm việc này thay cho Vincent được. Nó sẽ là một đòi hỏi rất gắt gao, đôi khi khiến ta chán nản bỏ cuộc, nhưng sẽ không có con đường nào khác, nhẹ nhàng và dễ dãi cho Vincent trong hoàn cảnh hiện nay khi mà đã để “mất linh hồn cho quỉ dữ” vì xác thịt.

Nhưng kiêng ăn ở đây còn cần kèm theo lời cầu nguyện, tức là phải cậy nhờ vào ơn Chúa giúp. Thánh Phaolô trong cơn thử thách, Ngài cũng đã 3 lần xin Chúa thương giải thoát, nhưng được Chúa trả lời: “Ơn Cha đã đủ cho con” (2Cor 12:8). Như vậy, ơn phù trợ và sức mạnh của Chúa luôn có đó, nhưng ta có muốn sử dụng hay không?! Đến đây thì Vincent đã hiểu rõ mình cần phải làm gì rồi?

Hãy đến với Chúa ăn năn tội để được tha tội. Hãy đến với Chúa như người con hoang đàng tìm về nhà cha. Lao mình vào cánh tay yêu thương của cha và nói với cha “thưa cha, con đã phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa ” (Lc 15:21).

Mỗi khi Vincent nghĩ đến, hoặc bị cám dỗ về tình dục hãy thầm thĩ kêu lên: “Chúa ơi xin cứu con”. Lập tức Chúa sẽ đến bên và Satan sẽ bỏ đi mà không làm cho Vincent sợ hãi và bắt được linh hồn của Vincent nữa.

Tóm lại, gợi ý sau cùng của tôi là Vincent không được ngã lòng, không được bỏ cuộc. Dù tội lỗi bao nhiêu, dù yếu đuối thế nào vẫn phải vững tin vào tình thương, sự tha thứ của Chúa mà chỗi dậy. Chỗi dậy mọi ngày mỗi khi thấy mình yếu đuối và sa ngã. Hãy bắt đầu bước đầu tiên và khó nhất là “chỗi dậy” và “trở về” như người con hoang đàng đã làm. Trước những cơn nghiệt ngã và cuộc đời dồn dập, Vincent hãy tự mình cản đảm nói với mình “tôi phải đứng dậy và làm lại cuộc đời!”.
Hãy chỗi dậy, và hãy ra khỏi vũng lầy dục vọng. Tôi sẽ cầu nguyện cho anh.


St Trần Mỹ Duyệt

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

“Bói” Kinh Thánh

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Ân Điển Và Luật Pháp

Ân Điển Và Luật Pháp Trong kế Hoạch Đời Đời Của Đức Chúa Trời

Từ sau cuộc cải chánh giáo hội, các học giả Kinh thánh vẫn luôn tranh luận để kết luận chủ đề chính của Kinh thánh là gì. Người thì nói Kinh thánh chép về câu chuyện cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Người khác bảo Kinh thánh là cuốn sách đạo đức, là áng văn chương tuyệt mỹ chép nhiều câu châm ngôn hay ho. Số người khác cho rằng kinh thánh là sách tiên tri, sách đạo đức học, sách lịch sử, hay sách khoa học gì đó, vì rằng những phát minh, khám phá của khoa học vẫn đi sau các tuyên bố về mặt khoa học từ Kinh thánh. Trường phái khác lại cho rằng Kinh thánh là câu chuyện tình thần thượng giữa Đức Chúa Trời và loài người. Người Do thái cho rằng Kinh thánh chủ yếu chép về luật pháp.


Hôm nay tôi lấy một chủ đề “Ân điển và luật pháp trong kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời” để bàn bạc cùng các bạn:


Tôi không amen với một số người thay đổi chữ “luật pháp” (law) trong kinh thánh thành chữ “kinh luật”. Epheso 2: 15  chép, “nhờ ở trong xác thịt Ngài mà Ngài đã bãi bỏ sự thù nghịch, là luật pháp bằng điều răn và giới mạng (ordinaces)”. Chữ “Luật pháp” theo tiếng Hê-bơ-rơ là Torah, được chép 216 lần trong Cựu ước; còn hai chữ “điều răn” và “giới mạng” cũng chép khá nhiều lần. Điều răn ám chỉ 10 điều răn, giới mạng là các luật lệ phụ thuộc. Tất cả gọi chung là luật pháp. Thí dụ Xuất hành chương 21 đến 23 chép về các giới mạng (ordinaces) bổ túc cho 10 điều răn. Nhưng tất cả cũng gồm chung trong luật pháp (Torah) của Đức Chúa Trời.
Học giả người Do thái,  Aaron Chouravong, nghĩ rằng trái cây thực sự mà Adam và Eve đã  ăn là quả lựu, vì cớ nó có 613 hạt và bộ Luật pháp cũng bao gồm 613 mệnh lệnh trong Cựu Ước (bao gồm cả mười điều răn).

1. Bản chất của luật pháp Đức Chúa Trời

Rô-ma 7:12, 14 chép, “luật pháp là thánh, điều răn cũng là thánh, công nghĩa và lương thiện.- chúng ta biết luật pháp là thuộc linh; nhưng tôi lại thuộc xác thịt, bị bán cho tội lỗi”.
Bản chất của luật pháp của Đức Chúa Trời là thánh khiết, công nghĩa, lương thiện và thuộc linh. Một người cha đặt qui luật cho gia đình mình, các qui luật đó nói lên con người của người cha thuộc loại người gì. Luật pháp của một quốc gia phản ánh tình trạng đạo đức cấp lãnh đạo của quốc gia đó. Luật pháp của Đức Chúa Trời minh họa bản chất và thân vị của Ngài. Luật pháp, nhất là 10 điều răn như là chân dung, như lời chứng chân xác của Ngài. Luật pháp của Đức Chúa Trời bày tỏ các thuộc tính của Ngài. Nó cũng là sự biểu hiện, sự khải thị về Ngài cho dân chúng. Mười điều răn là một phần của luật pháp Đức Chúa Trời, phô bày Ngài là Đấng yêu thương, sáng láng, thánh khiết, công nghĩa. Chúa còn là Đức Chúa Trời độc tôn, duy nhất, rất ghen tuông thuộc linh.

2. Ân điển là gì?



Ân điển hay ân sủng là Đức Chúa Trời làm thay thế mọi sự cho bạn. Ân điển là Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là phần hưởng cho bạn vui hưởng, chiếm hữu, kinh nghiệm. Còn luật pháp là gì? Luật pháp là những gì Đức Chúa Trời đòi hỏi con người thi hành, tuân thủ.  

Trước khi ban hành bộ luật pháp thần thượng cho con người, Đức Chúa Trời ban lời hứa chứa đựng ân điển của Ngài cho họ. Từ ban đầu Chúa hứa, “Ta sẽ làm cho mầy (Satan) cùng người nữ, dòng dõi mầy (Antichrist) cùng dòng dõi người nữ (Jesus Christ) nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân người” (Sáng 3:15). Dòng dõi người nữ là Chúa Jesus. Khoảng 2000 năm sau, là chừng 500 năm trước khi ban hành luật pháp, Chúa hứa lần nữa cùng Abraham, “Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; Ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế giới sẽ nhờ ngươi mà được phước.” (Sáng 12:2-3). Ân phước Đức Chúa Trời hứa cho Abraham, theo Galati 3:14 giải nghĩa thì đó là Đức Thánh Linh từ Chúa Jesus phục sinh ban xuống cho người tin. Phao lô nói, “hầu cho hạnh phước của Áp-ra-ham nhờ Christ Jêsus mà giáng trên dân Ngoại bang, để chúng ta cậy đức tin mà nhận lãnh Đấng đã hứa là Thánh Linh”.

Ý định nguyên thủy của Đức Chúa Trời là ban ân điển, hồng ân, gói ghém trong lời hứa của Ngài cho con người. Ngài không có ý định ban luật pháp nghiêm khắc.

Dòng dõi người nữ là Chúa Jesus. Chúa Jesus đã bị con rắn cắn gót chơn. Ngài đã chết trên thập tự giá như A-đam sau cùng. Ngài đã phục sinh và trở nên Linh ban sự sống- “A-đam sau hết lại nên Linh ban sự sống” (1 Cor. 15:45). Đức Linh nầy là ân phước mà Đức Chúa Trời đã hứa ban cho các dân tộc qua dòng dõi Abraham (Jesus Christ).

3. Tại Sao Đức Chúa Trời ban hành luật pháp

Ân điển mà Đức Chúa Trời dự định ban cho con người là dòng dõi người nữ, cũng là ân phước hứa cùng Abraham, là Thánh Linh. Nhưng tại sao 430 năm sau đó, Ngài lại ban luật pháp?

Phao-lô cho biết ân điển không chỉ bắt đầu từ thời đại Tân ước. Khi đọc Galati chúng ta nhận thấy lời hứa được ban cho vào khi Đức Chúa Trời kêu gọi Abraham. Nói cách khác Đức Chúa Trời rao giảng phúc âm cho Abraham và bảo ông trông đợi Đấng Christ mà qua Ngài ơn phước sẽ đến trên khắp thế giới. Vào thời điểm Đức Chúa Trời ban ân điển cho Abraham, thì luật pháp chưa có. Thơ Galati nói với chúng ta một cách rõ ràng rằng Đức Chúa Trời không ban luật pháp cho Abraham, mà ban cho lời hứa, tức là phúc âm, “Kinh Thánh cũng thấy trước rằng Đức Chúa Trời sẽ xưng dân Ngoại bang là công nghĩa bởi đức tin, nên trước đã giảng Tin Lành cho Áp-ra-ham rằng: “Muôn dân đều sẽ nhờ ngươi mà được phước.” (3:8). Trong Galati, Phao-lô nói rằng phúc âm của chúng ta dựa trên phúc âm của Abraham và ân điển của chúng ta dựa trên ân điển mà Abraham tiếp nhận được. Lời hứa chúng ta nhận được căn cứ vào lời hứa được ban cho Abraham, và Đấng Christ chúng ta nhận được là chính dòng giống của Abraham. Ngài là người Israel –“Ấy vậy, ai có đức tin thì nấy được phước với người có lòng tin là Áp-ra-ham” (3:9).

Thế thì tại sao chúng ta cần có luật pháp? Phao lô nói rằng, “Vậy thì luật pháp để làm chi? Luật pháp đã được thêm vào (to be added) vì có sự quá phạm” (Ga 3:19).

Sau khi sa ngã, con loài người được cấu tạo thành tội nhân hư hoại bên trong. Nhưng họ không thấy bản chất mình là gì, cũng không nhìn nhận sự hư hoại di truyền của mình, cho nên họ không thấy cần nhận ân điển là Chúa Jesus. Do đó Đức Chúa Trời ban cho con người luật pháp, rồi đòi hỏi họ tuân theo, hầu họ bị thất bại và bị vạch trần. Chúa ban luật pháp cho họ để họ vi phạm và ngậm miệng nhận mình là tội nhân hư hỏng, hầu họ tìm kiếm ân điển.  

Tại núi Sinai, dân Israel tuyên bố họ sẽ tuân thủ luật pháp, nhưng lịch sử sa bại và vong quốc của Israel suốt hai mươi sáu thế kỷ qua—từ năm 606 T.C đến ngày nay- là một minh họa chứng tỏ con loài người đã vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời không thôi. Điều đáng tiếc là ngày nay còn nhiều con dân Chúa không hiểu kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời, nên vẫn cỗ xúy người ta vâng giữ luật pháp để xưng nghĩa cho mình. Họ bỏ qua ân điển, họ chưa thấy con người của họ bất năng như thế nào trước sự đòi hỏi gắt gao của luật pháp.

4. Tiếp nhận ân điển


Chúa rao phúc âm về ân điển, về giao ước mới cho Abraham 2000 năm trước khi loài người tội lỗi thực sự tiếp được ân đển vào chính mình—tức là sau khi Chúa Jesus sống lại.

Trong thời Cựu ước, dân Chúa không tiếp nhận ân điển vào trong mình, Linh Đức Chúa Trời chỉ hạn chế ngự trên một thiểu số như vua, thầy tế tễ, tiên tri, và các thánh đồ kỉnh kiền. Khi ấy lời hứa về sự cứu rỗi, sự tha thứ các tội lỗi chưa có hiệu lực thì làm sao dân chúa dám đến gần Đức Chúa Trời? Lửa thánh khiết từ Đức Chúa Trời sẵn sàng quét sạch tội nhân nào dám đến gần Ngài. Nhưng qua đền tạm và mọi lễ nghi, mọi của lễ, dân cựu ước như đã được tha thứ trước, dù Chúa Jesus chưa chịu chết thay thế. Đền tạm và các của lễ cũng là các hình bóng đa điện về Chúa Jesus. Ai nhờ các của lễ và đền tạm thì như là đã nhận ân điển, sẽ được đến gần Đức Chúa Trời.

Vào thời Tân ước, sứ đồ Giăng nói, “Ngày chót, là ngày trọng thể trong kỳ lễ, Jêsus đứng lên kêu rằng: “Nếu người nào khát, hãy đến cùng ta mà uống.  Kẻ nào tin ta thì các sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng người ấy, y như Kinh thánh đã chép vậy.” Ngài phán điều đó chỉ về Thánh Linh mà kẻ tin Ngài sẽ nhận lãnh; bởi bấy giờ Thánh Linh chưa ban xuống, vì Jêsus chưa được vinh hóa” (Giăng 7:37-39). Bản King James dịch câu “chưa ban xuống“ là “chưa có”, vì các môn đồ đầu tiên không tiếp nhận Jesus vật lý được. Họ chỉ nhận Linh Jesus Christ phục sinh.

Khi phục sinh, Chúa Jesus được vinh hóa. Ngay tối hôm đó, Ngài hà hơi trên các môn đồ và bảo họ “hãy tiếp nhận Thánh Linh” (Hơi thở thánh khiết)- Giăng 20: 22. Linh của Chúa là ân phước Đức Chúa Trời đã hứa cho Abraham, là ân điển. Chúa Jesus đã làm trọn mọi đòi hỏi của luật pháp thay cho con người, nên họ nhận được ân điển.

5. Chết dưới luật pháp của Đức Chúa Trời:

Trong thời cựu ước, những ai nhận biết cách sâu xa về các tội lỗi của mình, đó là những người đã chịu chết dưới luật pháp. David cầu nguyện, “Đức Chúa Trời ôi! Xin hãy thương xót tôi tùy lòng nhân từ của Chúa; Xin hãy xóa các sự vi phạm tôi theo sự từ bi rất lớn của Chúa. Xin hãy rửa tôi cho sạch hết mọi gian ác, Và làm tôi được thanh khiết về tội lỗi tôi. Vì tôi nhận biết các sự vi phạm tôi, Tội lỗi tôi hằng ở trước mặt tôi” (Thi 51).—E-xơ-ra cầu nguyện, “Ồ, Đức Chúa Trời tôi! Tôi hổ ngươi thẹn mặt, chẳng dám ngước mặt lên Ngài, là Đức Chúa Trời tôi; vì gian ác chúng tôi đã thêm nhiều quá đầu chúng tôi, và tội chúng tôi cao lớn tận trời. Từ ngày tổ phụ chúng tôi cho đến ngày nay, chúng tôi đã cực cùng phạm tội” (Exra 9)—Đa-ni-ên thưa với Chúa, “chúng tôi đã phạm tội, làm sự trái ngược, ăn ở hung dữ, chúng tôi đã bội nghịch và đã xây bỏ các giềng mối và lệ luật của Ngài” (Đa 9).

Anh em có cúi đầu, nhìn nhận và thú nhận như vậy về mình với Chúa chưa? Anh em đã chết chưa?

Tôi xin nêu ra vài người trong Tân ước đã chịu chết dưới luật pháp như:- Phao-lô. Ông nói, “vì nếu luật pháp không nói: "Ngươi chớ tham dục” (điều răn thứ 10 ), thì tôi không biết sự tham dục là gì. Song tội lỗi đã nhơn dịp bởi điều răn mà gây nên đủ thứ tham dục trong tôi; vì không có luật pháp thì tội lỗi đã chết rồi. Trước kia tôi không có luật pháp mà tôi sống, nhưng khi điều răn đến thì tội lỗi lại sống, còn tôi thì chết.” (Rô. 7:7- 9). Phao-lô nhìn nhận mình là con người tham dục, đã chết rồi. Về sau ông nói, “tham lam là sự thờ hình tượng”, (Colose 3:5).

Vào khoảng năm 59 S.C ông nói mình là sứ đồ đi sau các anh em khác (I Cor. 4:9), đến khoảng năm 64 S.C. Phao-lô nói ông là một thánh đồ nhỏ nhất (Epheso 3: 8) rồi chừng vài năm trước khi qua đời, khoảng năm 65 S.C., ông nói “Christ Jêsus đã đến trong thế giới để cứu các kẻ có tội, ấy là lời đáng tin đáng nhận mọi bề, trong số đó ta là tội đồ đầu nhất” (1 Tim 1:15). Bản King James dịch, “to save sinners; of whom I am chief”. Điều ngạc nhiên là Phao-lô nói “tôi đang là đầu lĩnh các tội nhân”. Thường thường chúng ta làm chứng ngược lại: tôi vốn là tội nhân, ít năm sau, chúng ta nói : tôi là thánh đồ nhỏ bé; cuối cùng sẽ nói: tôi là sứ đồ hay mục sư chi chi đó. Gia cơ 1:22-15 nói Lời Chúa là luật pháp, như gương soi sẽ vạch trần chân tướng chúng ta từ từ cho chúng ta thấy. Nên trước khi chết, tức là sau 30 năm chức vụ hầu việc Chúa, Phao lô cảm nhận ông vẫn đang là tội nhân, có thể sa ngã qua phía thế giới Satan bất cứ lúc nào. Bạn có càng lúc thấy rõ mình là gì không? Ánh sáng từ Chúa sẽ hạ bệ và giết chúng ta như vậy hầu chúng ta tiếp nhận ân điển càng hơn nữa.



Trong Kinh Tân ước, Chúa gia cấp luật pháp Cựu ước lên một cấp siêu việt, làm cho chúng ta càng bất năng tuân thủ. Bài giảng trên núi trong Mathio 5:-7:, là hiến pháp của vương quốc Đức Chúa Trời. Chúa Jesus nói, “Các ngươi đã nghe phán rằng: 'Chớ phạm tội gian dâm.' Song ta nói cùng các ngươi, hễ ai ngó đàn bà mà động tình ham muốn, thì trong lòng đã phạm tội gian dâm cùng người rồi” (5:27-28). Câu “Nghe phán rằng” là lời của luật pháp Cựu ước, còn câu “song Ta nói” là luật Tân ước do Chúa ban hành. Dân Chúa có thể tránh được tội ngoại tình cụ thể, nhưng rất khó thoát khỏi tội ngoại tình trong tư tưởng, phải không bạn?

Lời Phao-lô trong 1 Co-rinh-tô 13: 4-7, “Tình thương yêu hay kiên nhẫn và nhân từ; tình thương yêu chẳng ganh ghét; tình thương yêu chẳng khoe mình, chẳng lên mặt, chẳng ở phi lễ, chẳng tìm tư lợi, chẳng nhạy giận, chẳng niệm ác,  chẳng vui về sự bất nghĩa, nhưng vui về lẽ thật. Tình thương yêu bao dung mọi sự, tin mọi sự, hi vọng mọi sự, nhẫn nại mọi sự”. Tôi cảm thấy những câu nầy, như tia quang tuyến X thuộc linh, thần thượng soi thấy tâm can, và vạch trần mỗi chúng ta. Bạn thực hành nỗi các đòi hỏi của luật yêu thương ở đây không? Nếu lòng bạn chân thành mở ra trước mặt Chúa thì ánh sáng từ Matio 5-7 và 1 Cor 13, là tân luật pháp, cũng đã giết bạn chết rồi.

Kết luận

Theo kế hoạch đời đời, Đức Chúa Trời muốn ban cấp Con Ngài, Jesus Christ, cho chúng ta vui hưởng, chiếm hữu hầu chúng ta trở thành các con của Đức Chúa Trời, rồi xây dựng hội thánh, Thân Thể Đấng Christ và cuối cùng đi đến thành thánh Jerusalem mới. Nhưng con người đã bị thần đời nầy làm đui mù tâm tư, không thấy mình là tội nhân hư hoại và không cần tiếp nhận Chúa Jesus. Lịch sử 2600 năm vong quốc của dân Israel là một thị trợ mà Đức Chúa Trời vẫn đang dùng để cho nhân loại thấy rằng bản chất loài người đã hư hoại đến cực điểm.

Nhưng các bạn ơi, các bạn có thật sự thấy mình hư hỏng đến mức như vậy chưa? Dù các bạn đã tiếp nhận Chúa rồi, nhưng ngày nay các bạn có thực sự cần Linh ban sự sống của Chúa Jesus càng lúc càng dẫy đầy và kết tinh, thành hình trong mình chăng, vì tình trạng hư hoại vẫn còn ở trong chúng ta như Phao-lô nói ở 1 Tim. 15 đó?

Chúng ta cảm tạ Đức Chúa Trời vì Ngài đã ban cho 613 điều luật trong Cựu ước, và bộ luật cao cấp trong Tân ước là bài giảng trên núi của Chúa, và lời dạy dỗ của các sứ đồ trong Tân ước cho chúng ta. Chắc chắn chúng sẽ phát ánh sáng, đánh hạ, giết chết những ai khiêm ti, hạ mình, hầu người đó sẽ tiếp nhận được ân điển càng dư dật của Đức Chúa Trời.

Phao-lô nói “Vả, luật pháp đã xen vào, hầu cho sự quá phạm thêm lên; nhưng nơi nào tội lỗi đã thêm lên, thì ân điển lại càng dư dật muôn phần hơn, hầu cho như tội lỗi đã nhơn sự chết mà làm vua thể nào, thì ân điển cũng phải nhơn sự công nghĩa mà làm vua thể ấy, để dẫn đến sự sống đời đời bởi Jêsus Christ, Chúa chúng ta” (Rô 5:20-21).

Các sự vi phạm chắc chắn sẽ gia tăng trong sự nhận thức thuộc linh của những người được Đức Linh Linh mặc khải cho họ thấy chính con người của họ là gì và như thế nào. Đó là những người khiêm nhường, phủ phục như Exora, Đa-ni-ên, Phao-lô, họ sẽ nhận ân điển gia bội của Đức Chúa Trời. “Đức Chúa Trời chống trả kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ân điển cho kẻ khiêm nhường” (1 Phiero 5:5).

Minh Khải 27-9-2014

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Sợi dây chuyền đắt giá

Bài viết mới nhất :
Bạn là TÁC GIẢ:
Thành Viên của chúng tôi:

Hỏi Đáp Niềm Tin

TIN LÀNH LÀ GÌ

SỨC KHỎE- ĐỜI SỐNG

Xem tất cả Sức khỏe đời sống »

SẮC ĐẸP

Xem tất cả Sắc đẹp »

GIA CHÁNH

Xem tất cả Gia chánh »

MẸ & BÉ

Xem tất cả Mẹ và bé »

Thánh ca

Khoa học niềm tin

Media

...