Bài đăng mới:
Hôm nay:

BÀI VIẾT- BÀI LUẬN- GHI CHÚ

Xem tất cả Các bài luận- viết »

ĐỜI SỐNG CƠ ĐỐC

Xem tất cả Đời sống Cơ Đốc»

CHUYÊN MỤC HỎI ĐÁP

Xem tất cả Câu hỏi đáp »

Cái túi vàng

Đăng bởi Qúy Đôn | Thứ Ba, ngày 09 tháng 2 năm 2016







Vào khoảng trước thế giới đại chiến thứ nhứt, bên láng giềng tôi có một người đương hấp hối trên giường bịnh. Chúng tôi cùng với vợ con ông ta đứng quanh giường bệnh để ý dò xem trên bộ mặt nhăn nhó, héo hon vì bệnh hiểm nghèo đang chực lôi ông ta đi. Thầy thuốc vừa báo cho chúng tôi biết giờ cuối cùng đã đến; bệnh nhân chỉ còn sống trong giây phút. Thình lình người hấp hối mở mắt, nhìn chúng tôi một cách ão não buồn rầu, rồi dường như cố hết sức bình sanh ấp úng vài tiếng vô nghĩa lý: “Ai úi! Ai úi!...” Chúng tôi ngơ ngác trông nhau, chưa hiểu ra sao cả. Chẳng hay ý muốn cuối cùng của kẻ hấp hối kia là gì? Mà anh ta cứ lắp bắp mãi: “Ai úi! Ai úi!” Chị vợ vội vã chạy đến bên cái tủ lớn, đặt nơi góc nhà, lục lạo hồi lâu, lấy ra một cái túi bằng vải thô, có dây buộc chặt. Chị ta cổi dây, rồi hớn hở mang cái túi đến cho anh chàng hấp hối. Thì ra chị ta hiểu là “cái túi.” Đó là vật mà anh ta cố đòi cho kỳ được trong phút cuối cùng. Con người làm ăn vất vả, suốt đời chỉ lo nhặt nhạnh, nào ký gởi cho đầy cuốn sổ nhà băng, nào mua ngân phiếu, nào tích bạc cho đầy cái túi đó. Anh ta bèn cầm lấy cái túi ấy lần sau cùng... Thò tay vào, như có ý thèm thuồng, anh ta lôi ra những vóc tiền vàng nó luồn qua khe tay không sao nắm lại được. Anh ta mân mê mãi mấy đồng tiền yêu quý. Tiền rơi lung tung quanh mình, cả trên giường, cả trên thân thể trơ xương. Mặt anh bỗng co rút lại như ghê sợ lạnh lùng. Anh ta cố ôm ghì vào ngực cái túi lưng một nửa tiền Lô-y (Louis), rồi tắt thở không có lời nào trối lại với người nhà để tỏ lòng nhớ, mong, yêu, tiếc. Trên giường, than ôi! Rải rác những vàng, chỉ có cái thây khốn nạn! Hỡi các anh chị! Há chẳng rùng mình sau khi đọc câu chuyện thực nầy? Cái mục đích trong đời người ấy là “vàng”, vàng là hơn cả. Ôi! trong các anh chị đây có bao nhiêu người như ông đó chỉ sống vì vàng, vì tiền? Cái đích mà nghị lực của anh chị em nhắm theo há chẳng phải là “kiếm tiền”, kiếm tiền thêm lên mãi chăng? Kiếm tiền để sung túc phong lưu, kiếm tiền để nở mày nở mặt với kẻ khác, kiếm tiền để hơn người, kiếm tiền để thỏa cái thú ưa kiếm tiền? Ôi, khốn nạn thay chúng ta! Chúng ta đã quên mất rằng mình chỉ đi qua trên mặt địa cầu nầy mà sắp sửa bước vào cõi đời đời vô tận. Thì giờ phải lìa trái đất nầy đã tới, chúng ta làm gì bằng những của cải vật chất ấy mà vì nó nhiều khi ta phải mất linh hồn? “Các ngươi chớ chứa của cải ở dưới đất là nơi có sâu mối, ten rét làm hư và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy.” “Vì chưng của cải ngươi ở đâu thì lòng ngươi cũng ở đó.” Ô, anh chị em ôi! Thật thế, chúng ta phải làm lụng để nuôi sống, song xin chớ để hết tâm thần vào của cải ở đời tạm nầy. Chúng ta hãy nhìn xem người Ga-li-lê nhũn nhặn, về sau thành Chúa tể cả thế gian. Ngài đã khuyến khích ta noi theo con đường dẫn đến nguồn hạnh phước. Hãy nghe lời dạy bảo của Chúa chúng ta, nên ăn ở ra người tín đồ Đấng Christ, nên nghĩ đến kẻ lân cận, nên học để thành người tốt, để kính phục Đức Chúa Trời và hầu việc Ngài, thì chúng ta sẽ thấy cửa thiên đàng. Giờ cuối cùng đã đến, ta chớ nên nghĩ mà tiếc tiền. Trong mắt chúng ta lúc đó sẽ nẩy ra một tia sáng hy vọng tự tín vì Đức Chúa Trời tiếp rước linh hồn bất tử của chúng ta, chúng ta sẽ trở nên một bảo tàng rất lâu bền vậy.



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Kìa cờ báo hiệu






Khi các tàu biển chạy trên mặt nước, người ta phải dùng cờ hiệu để tỏ ý muốn nói gì với nhau. Thế gian chẳng khác biển rộng, còn linh hồn loài người thì ví như tàu nhỏ giương buồm đến bến xa xa. Lênh đênh trên mặt biển trần trong một thời gian ngắn ngủi, linh hồn chúng ta rồi sẽ cập bến VINH HIỂN đời đời hoặc KHỐN NẠN đời đời. Tôi muốn cùng độc giả xét các cờ hiệu làm thí dụ về những sự thiêng liêng là thể nào. Mắc nạn không có nước uống (Cờ số 1) Kinh khiếp thay, cái nạn không có nước ngọt để uống. Vẫn biết nước biển không thiếu gì thật, nhưng nó mặn, để uống được sao? Thân thể khát đã là khó chịu, song linh hồn khát còn khó chịu hơn bội phần. Cảm tạ Đức Chúa Trời! Có “nước suối sự sống... ban cho nhưng không” (Khải huyền 21:6). Ở địa vị nguy hiểm (Cờ số 2) Phải kéo cờ xanh da trời, cờ đỏ, và cờ giữa có vòng trắng. Những người chưa được cứu rỗi đều ở vào địa vị rất nguy hiểm cả. Nếu chết trong tội mình, anh em không khỏi bị đời đời hư mất. Ví bằng chế nhạo, khi dể bỏ qua ơn cứu rỗi có một không hai của Đức Chúa Trời, thì nguy thay, anh em giống như kẻ mù đi trên bờ vực, hoặc như kẻ nằm ngủ trên kho thuốc súng. Thỉnh thoảng trên tàu có bệnh truyền nhiễm mà không có thầy thuốc, thì thủy thủ kéo cờ hiệu số 3 tỏ ý: Tôi cần thấy thuốc (Cờ số 3) Nhiều người sợ thầy thuốc, không thích cách chữa đáng khiếp của thầy, và không chịu nằm giường bệnh hết ngày nầy qua ngày khác. Sao vậy? Ấy vì họ thực không đau mấy; còn nếu đau nặng, ắt họ vui sướng vì được thầy cứu chữa cho. “Chẳng phải là người khỏe mạnh cần thầy thuốc đâu, song là người có bệnh” (Ma-thi-ơ 9:12). Linh hồn vương tơ sầu thảm, một trang thiếu niên quyền quý kêu la rằng: “Ôi, tôi mắc bịnh tội lỗi!” Nếu anh em cũng mắc bệnh ấy, nên nhờ danh sư Jêsus Christ trả cho. Ngài chẳng bắt anh em trả xu nào, nhưng chỉ nài anh em hết lòng kính mến Ngài vì Ngài đáng được như vậy. Đường lối nguy hiểm và đá ngầm chơm chởm đã diệt nhiều người mạnh dạn và hủy lắm tàu đóng đắt tiền. “Một liều, ba bảy cũng liều”, các viên thuyền trưởng táo bạo dám theo ý riêng mà cầm lái trong tình hình nguy khốn dường ấy! Song kẻ khôn ngoan thì cờ hiệu số 4, tức là cờ trắng nẹp xanh da trời cùng cờ ba màu lam, trắng và đỏ, tỏ ý: Tôi cần một viên hoa tiêu (Cờ số 4) Viên hoa tiêu thường rất minh mẫn, khôn khéo và thuộc đường lối. Kẻ cầm lái ohải vâng phục người ấy. Có khi chính người ấy tự cầm lái. Ai cần viên hoa tiêu nầy phải cảm biết mình đang đứng trước cảnh khó khăn, phải tin rằng viên hoa tiêu có tài năng giữ cho tàu được vô sự. Nếu cảm biết mình dại dột, yếu đuối, anh em khá kêu cầu viên hoa tiêu thiên thượng tức là Đấng Christ, ắt được Ngài đến cứu giúp liền. Được người ta mời, viên hoa tiêu ở bờ biển chắc kéo cờ hiệu số 5, bảo rằng: Hãy thả neo lập tức (Cờ số 5) Phải vâng theo mạng lịnh tuyệt đối ấy. Hỡi tội nhân, anh em đang đi trên con đường hủy diệt! “Hãy thả neo lập tức!” Đừng đi nữa! HÃY DỪNG CHƠN! HÃY SUY NGHĨ! Ma quỷ không chịu để cho suy nghĩ đâu, vì nó biết rằng nếu anh em lẳng lặng suy nghĩ về mình sẽ bị hư mất đời đời, thì anh em ắt tiếp nhận Đấng Christ và bởi đó thoát khỏi nanh vuốt của nó. Khắp thế gian vang dậy tiếng Đức Chúa Trời kêu gọi: “Các ngươi khá xem xét đường lối mình” (A-ghê 1:5). “Các ngươi hãy ăn năn và tin đạo Tin Lành” (Mác 1:15). “Hãy đến cùng ta” (Ma-thi-ơ 11:28). Chỉ có hai tiếng đáp lại mạng lện của viên hoa tiêu, một là VÂNG (cờ số 6), bởi kéo cờ trắng giữa có vòng xanh da trời; hai là KHÔNG (cờ số 7), bởi kéo cờ xanh có vòng giữa trắng. Anh em đáp thế nào? Một cậu bé giải nghĩa đức tin là: “Ta cứ thưa VÂNG mỗi khi Đức Chúa Jêsus phán dạy.” Ngay bây giờ anh em hết lòng thưa với Đức Chúa Jêsus rằng: VÂNG. Chắc anh em không nỡ và không dám thưa KHÔNG, chớ!




Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Mấy câu hỏi nên suy gẫm






Anh em có nói những điều kẻ khác sai lầm mà không can thiệp đến mình và mình không cần nói đến chăng? Anh em có thích nghe lời khen kẻ khác mà Chúa đã dùng chăng? Anh em có vui vẻ, khi thấy người khác thành công mà mình thất bại chăng? Anh em có hay nghiêm trách kẻ khác phạm một tội lỗi mà mình chưa bị cám dỗ, nhưng cứ chối hoài tội riêng của mình chăng? Anh em chưa rõ cách hành động của kẻ khác, có vội nghi ngờ là xấu, chớ không lấy lòng yêu thương mà cho là tốt không? Anh em có tìm những điều hiệp ý người khác mà nói chuyện hay chỉ tìm điều ngang trái khó làm chăng? Anh em đối diện với người khác, bị họ xét nét mình hơn con mắt sáng suốt của Đức Chúa Trời, vậy có thể nói mình là tín đồ thật của Chúa chăng?



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Hai trẻ mồ côi






Nó tên là thằng Trọi, cái tên mà người ta đặt cho nó, vì nó trơ trọi một mình, không cha, không mẹ, không nhà, không cửa. Mới 12 tuổi đầu mà thằng Trọi phải tự nuôi lấy mình, không ai bao bọc, dạy dỗ. Ngày thì đi thổi sáo, ai thích nghe sẽ cho nó tiền. Đêm đến, nó lấy đất làm chiếu, lấy trời làm mền, thế mà nó vẫn sống vui vẻ với cảnh nghèo của nó. Cũng trạc tuổi với Trọi, thằng Sang, con của bà Phán Tâm, dường như không biết cực khổ là gì. Sang ở trong một tòa nhà đẹp đẽ, ăn mặc bảnh bao mà lại có tính bướng bỉnh, kiêu căng, khó chịu. Dầu Sang là học sinh Trường Chúa Nhựt mà tánh ấy năm nào cũng còn nguyên. Chiều hôm nay, Sang đi học Trường Chúa Nhựt về, coi bộ hớn hở hơn mọi lần. Vừa bước vào cửa đã gọi ngược gọi xuôi, múa tay, múa chân và nói: -Má ơi! Má ơi! Bà Phán Tâm đón con hỏi rằng: -Cái gì thế con? Sao kêu lớn vậy? -Còn bốn ngày nữa là Lễ Giáng Sánh, má ạ! Lát nữa, dùng cơm xong, má dắt con đi mua hàng về may cho con cái áo mới, má mua cho con đôi dày mới, con đi dự lễ, má nhé. Bà Phán Tâm cưng con nên nhận lời ngay. Cơm nước xong, Sang tung tăng chạy ra trước sân chờ mẹ sửa soạn để đi mua đồ cho Sang. Đang chạy giỡn, Sang bỗng yên lặng, lắng tai... Ủa lạ, tiếng sáo của ai thổi nghe hay quá nhỉ? Lần theo tiếng sáo, Sang ra đến cổng. Ơ kìa, thằng Trọi, lem luốc, đầu bù, tóc rối, đang đứng phùng miệng thổi ống sáo bằng tre, chung quanh có vài đứa trẻ đứng xem. Lên giọng đài các, Sang gọi: -Ê Trọi, đem cái ống sáo của mầy lại cho tao xem chút nào! Mau lên, ê! Trọi mừng quýnh, chắc chuyến nầy thế nào cũng được tiền thưởng, bèn vui lòng trao cho Sang xem. Sang cầm ống sáo một hồi rồi đưa lên miệng thổi. Nhưng tay, miệng Sang vụng về, không biết cầm làm sao, loay hoay mãi mà không thỏi ra tiếng. Sang phát cáu, liệng mạnh ống sáo xuống đất, rồi dẫm chân chá nát... Thế là rồi đời cái ống sáo yêu quý của thằng Trọi. Bấy giờ thằng Trọi cuống quít, khóc ầm ĩ lên: -Cậu ơi! Sao cậu nhẫn tâm thế? Tại cậu không biết thổi, chớ nào phải tại ống sáo của tôi đâu. Cậu làm hư nó rồi thì tôi phải chết đói, vì nhờ nó tôi mới được sống đến ngày nay vậy. Mặc kệ thằng Trọi khóc lóc, Sang đã chẳng chút thương xót không chịu bồi thường, lại còn xua tay đuổi: -Thằng chết cha, chết mẹ, hoang đường, hoang sá kia! Đi chỗ khác cho mau. Dứt lời, bỗng có tiếng bà Phán Tâm gọi Sang. Sang giựt mình xây lại, biến sắc. Thì ra nảy giờ mẹ Sang núp phía trong cổng nghe rõ đầu đuôi câu chuyện. Bà nghiêm nét mặt bảo Sang rằng: -Nầy Sang, hãy nghe ta thuật một chuyện nầy đã: Năm năm trước đây, một đêm mưa phùn gió bấc, trước cổng nhà kia, có tiếng khóc la của một đứa bé. Chủ nhân trong nhà ra xem thì thấy đứa nhỏ chừng bảy tuổi, run lập cập, đứng không vững, bởi bộ giò ốm tong; mình trần, quần rách tả tơi. Hỏi nó ở đâu, thì nó nói là con mồ côi cha mẹ, không nhà cửa, chỉ ở đầu làng cuối chợ, hôm nay không chỗ ngủ, lạnh quá, lần mò đến đây. Chủ nhân thấy vậy, động lòng thương, đem nó vào nhà, nhận nó làm con (vì chủ không con), và cho nó ăn mặc tử tế. Vài năm sau, nó quên nó là con nhà bần; bởi vậy, má nó cho nó đi học, nó làm biếng học; cũng cho nó tin Chúa, vào Trường Chúa Nhựt, mà nó không có lòng đạo đức, cứ ỷ giàu sang, có tánh kiêu căng và hiếp đáp kẻ nghèo. Mẹ nuôi nó lấy làm hối hận vì đã nhận nó làm con. Nghe xong, Sang suy nghĩ lung lắm và hỏi mẹ rằng: -Thưa má, thằng nhỏ ấy là ai vậy? Giọng quả quyết, bà Phán Tâm đáp rằng: -Thằng nhỏ ấy chính là Sang đó, con ạ! Sang bây giờ mới tỉnh ngộ, nhớ lại khi xưa, nó cũng như thằng Trọi hôm nay. Sang vội vàng xin lỗi mẹ và xin mẹ hãy tiếp nhận thằng Trọi làm con y như đã tiếp nhận Sang vậy. Bà Phán Tâm rất bằng lòng, gọi thằng bé thằng Trọi lại, xoa đầu bảo rằng: -Từ nay Trọi sẽ là con của ta nhé! Vậy, Trọi chẳng phải là trơ trọi nữa, bèn là Trọn, vì có mẹ và anh, chắc con bằng lòng lắm nhỉ? Đính đông! Đính đông!... Chuông Noel vang rền... Bà Phán Tâm cùng hai con hớn hở đi nhà thờ mừng Chúa Giáng sinh. Sang và Trọn, quần áo tốt đẹp, sạch sẽ, dắt tay nhau bước vào cổng nhà thờ. Các bạn trong Trường Chúa Nhựt đón chào vui vẻ. Sang giới thiệu Trọn với các bạn: -Đây là món quà Noel Chúa cho tôi; Trọn, em tôi đấy! Rồi Sang luôn miệng thuật cho các bạn nghe vì sao Sang được món quà quý báu ấy. Nghe xong, ai nấy đều khen: Trọn có phước, mừng Sang đổi tánh, không còn kiêu căng như trước nữa. Đoạn, hết thảy đều hát mừng ngợi khen Chúa.




Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Vài thói quen nên gây cho trẻ






Làm việc thường phải nặng nhọc. Nhưng phước thay, nhiều chị em, vì bây giờ hiếm đầy tớ, lại buộc phải chăm nom con cái. Còn trước kia, họ có thể giao phó chúng cho những người làm thuê. Nếu thấy không thể không cần đến họ, thì phải hết sức cẩn thận lựa chọn kẻ giúp mình trong việc nầy. Con trẻ rất tài bắt chước, nên tập theo ngay những thói xấu xa, giọng vô phép và lời thô bỉ. Vậy, khi kiếm kẻ giúp việc, ta phải cầu nguyện và cẩn thận. Không nên để trẻ con leo lên ghế dựa, ghế bành hoặc ghế trường kỷ, viết bậy trên vách, xé giấy dán tường, đập vỡ đồ chơi, làm bẩn sách ảnh, hoặc nhổ hoa. Phần nhiều con nít có tánh hay phá phách; vậy ta cần phải sớm ngăn cái ý hướng ấy đi. Nhờ đó, chúng ta sẽ sung sướng hơn. Trái lại, hãy dạy chúng chăm lo công việc nhỏ mọn, ngắm nghía cỏ cây, vuốt ve súc vật. Những người hung ác trước hết là bọn trẻ hành hạ súc vật. Việc nầy là một dấu hiệu rấr sâu xa, cần phải thẳng tay đánh đổ. Cũng phải dạy trẻ tập một thói quen hệ trọng là yên lặng. Một bà bạn tôi thường gọi đàn con đến từng đứa một và bảo rằng: -Bây giờ, con phải học bài yên lặng! Rồi suốt năm, mười, mười lăm phút, đứa trẻ ngồi yên như phỗng đá trên chiếc ghế con; trước hết phải để nó tập ngồi yên hai ba phút; rồi lại phải thưởng nó chiếc bánh bích-qui hoặc cái kẹo và hôn nó nồng nàn. Tôi biết nhiều đứa trẻ ngồi yên lặng suốt nửa giờ, chẳng chút khó chịu, thì thói quen đã đâm rễ vững chắc. Như vậy, thật ích lợi cho những khi đi thăm ai, hoặc muốn dẫn nó cùng đi thờ phượng Chúa; ấy không kể đến cuộc gia đình lễ bái vốn là dịp tốt nhứt dạy cho chúng học “bài yên lặng.” Trong khi gia đình lễ bái, mỗi trẻ biết chữ phải mở Kinh Thánh mình mà dò theo đoạn sách đương đọc. Nếu chồng không thể chủ tọa (đáng tiếc thay, vì đó là phận sự đàn ông) thì vợ phải chủ tọa chẳng chút ngần ngại. Mẹ mắc nợ con cái việc ấy. Chẳng nên để việc gì, như đi đường hoặc làm gấp, cản trở cuộc gia đình lễ bái, vì nó là những lúc mình đến gần phước lành của Đức Chúa Trời. Ta thường nghe nói: Ồ, sáng nay tôi không có thì giờ thờ phượng! Kinh Thánh há chẳng đáp rằng: “Trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ thêm cho các ngươi mọi điều ấy nữa” (Ma-thi-ơ 6:33). Nguyện cuộc gia đình lễ bái thật là sự thờ phượng của vợ chồng con cái nhóm họp thuận hòa. Chớ đọc quá 10 hoặc 12 câu Kinh Thánh; thà đọc ít cho trẻ nhớ dai còn hơn. Hãy hát bài Thánh ca hay, và nếu được, thì cũng nên đánh đờn họa theo. Khi cầu nguyện, hãy cảm tạ Đức Chúa Trời đã làm ơn cho mình khôn xiết. Hãy cầu nguyện cho con cái và cho việc chúng học hành trong trường. Chớ quên kẻ đang đau yếu và người bị thử rèn. Chớ cầu nguyện lâu, e có hại cho mọi người và nhứt là cho trẻ con, vì chúng sẽ sợ cầu nguyện và hay chán. Khi cầu nguyện riêng, mới nên kể tỉ mỉ. – La Bonne Revue –



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Đây Là Mùa Xuân






ĐÂY MÙA XUÂN ( who am I) 
Nguyên tác: Who am I 
Sáng tác: Casting Crowns
Lời xuân: MS David Giang Dong 2016



Nghe: Đây Là Mùa Xuân
Trình bày: Phạm Nguyễn Hoàng Quân 
Ghi âm & Mix: Paul Duy studio 
Phát hành: Psalm Music Recording Sài gòn studio






Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Có Chúa Như Xuân Bất Tận






Nguyên tác: We come to bless Your name 
Tác giả: Don Moen 
Lời Việt: David Dong 




Nghe hát: Có Chúa Như Xuân Bất Tận
Trình bày: Nhóm Thiên Ân & Hagim 
Hòa âm & ghi âm: Tại Psalm Music Studio









Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Đức Chúa Trời Ở Đâu?

Đăng bởi Qúy Đôn | Chủ Nhật, ngày 07 tháng 2 năm 2016







Một vua kia có một vị thủ tướng rất tài giỏ, vì học rộng lắm. Một ngày kia, vị thủ tướng ấy trở nên tín đồ Đấng Christ, bèn công bố đức tin mình trước mặt dân chúng. Vị ấy thường làm chứng rằng mình tin Đấng Cứu Thế đã đến thế gian để cứu những kẻ có tội. Ông vua không hiểu được sự này nên đã nói: “Trẫm là vua, nếu trẫm muốn thi hành điều gì, thì chỉ phải truyền lịnh cho các thần dân là đủ. Lẽ nào Đấng christ là vua trên các vua mà lại tự hạ mình xuống thế gian nầy? Điều đó rất vô lý! Vua muốn đuổi thủ tướng về vườn, vì thấy ông đã tin theo Đấng Christ, nhưng vua có lòng yêu mến ông lắm, nên hứa rằng nếu ông có thể giải nghĩa vấn đề nầy, thì sẽ tha tội cho, không cách chức. Vị thủ tướng xin vua cho mình suy nghĩ trong 24 giờ rồi sẽ giải đáp. Vị ấy liền sai một người thợ mộc rất khéo , bảo làm một tượng gỗ giống in hình Hoàng thái tử mới mười hai tuổi, và cũng mặc một thứ quần áo giống như của Hoàng thái tử. Ngày hôm sau, vua cỡi thuyền rồng, chơi sông với Thủ tướng. Thủ tướng đã dặn người thợ mộc hãy đứng trên bờ sông kia, hễ xa xa thấy một dấu hiệu của Thủ tướng thì ném cái tượng gỗ ấy xuống nước. Vua ngồi trên thuyền thấy tượng gỗ rơi, tưởng là con mình ngã xuống sông, không kịp bảo ai, liền nhảy ùm xuống nước, bơi ra cứu con. Vị Thủ tướng bèn hỏi tại sao vua không sai một đầy tớ nhảy xuống nước để vớt hoàng tử, mà chính vua lại nhảy xuống nước làm gì, đến nỗi gần phải chết đuối và ướt hết long bào. Vua trả lời: “Đó là do lòng thương!” Vị Thủ tướng liền tâu rằng: “Cũng một lẽ ấy, Đức Chúa Trời là Đấng Thượng Đế dựng nên thần, người và muôn vật, cũng không đành lòng sai ai xuống thế hạ nầy để đem sứ mạng cứu rỗi cho loài người; nhưng vì lòng yêu thương của Ngài vô hạn, nên phải từ bỏ ngôi vinh hiển trên trời, giáng xuống trần gian, mà cứu chúng ta. Đó cũng là do nơi lòng thương chúng ta vậy!” “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Ôi mọi sự đều nghịch cùng ta






“Các nông nỗi nầy đều đổ lại cho tao hết.” (Sáng-thế Ký 42:36) Thuở xưa, Gia-cốp rền rĩ như thế, vì các con trai ở Ê-díp-tô về trình cho biết đã tìm được Giô-sép, nhưng buộc Si-mê-ôn phải làm con tin cho đến khi đem Bên-gia-min tới. Ngoài cảnh cay đắng, ông không nhận rõ chút gì. Ông kể lể nguồn cơn bi thảm: “Các nông nỗi nầy đều đổ lại cho tao hết.” Ông tưởng mình nói đúng. Nhưng muôn vị thiên sứ nhìn xuống và mỉm cười, vì thấy ông nghĩ lầm. Từ trời, họ nhận biết tay Chúa đã làm việc khắp mọi nơi để ông được phước. Chẳng bao lâu quả như thế. Lắm khi tín đồ chép trong tiểu sử mình những chuyện rủi ro khổ sở. Đức Chúa Trời cũng chép tiểu sử họ đối chiếu, nhưng toàn là những hiệu quả khác hẳn. Ta chỉ hay quá lo đến biến động, chớ không chịu suy gẫm đủ để được một quan điẻm chánh đáng. Ta kêu: “Mọi sự hiệp lại nghịch cùng tôi!” Kỳ thực, Chúa dùng cảnh dường như gian truân để gây phước đời đời cho ta. Không trường hợp nào có thể xâm phạm quyền lợi vinh hiển của kẻ đầu phục ý chỉ Chúa và yên tâm vì nhờ lời hứa vững chắc: “Mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời” (Rô-ma 8:28). Ta sẽ nhìn cuộc quá khứ và thấy tình yêu thương xoay vần mọi bánh răng cưa của bộ máy công bình Chúa. Cảm tạ Chúa đã để ta chịu rèn luyện trong lò lửa.




Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Vinh hiển kín giấu






...Lấy bề ngoài mà xét, thì đời sống của tín đồ Chúa dường như âu sầu, buồn bã, vô vị lắm. Luật pháp dạy: “Đừng làm điều nầy, đừng làm điều kia.” Chẳng lạc thú gì, chẳng chơi bời gì, đó là số phận của tín đồ; nên người ta thường chẳng muốn đi vào đường ấy, vì tự nghĩ đời người như thế thì thật uổng lắm. Những người lạ cứ lấy bề ngoài mà xét, thì thấy đời tín đồ chẳng có chút chi đáng cho mình hết. Nhưng lúc nào người ta bước qua ngạch cửa, đi vào bởi cửa Đức Chúa Jêsus Christ, lúc nào người ta đã biết sự từng trải ở cõi đời mới, thì thấy khác biết bao! Vầng thái dương công bình chiếu tỏ và soi sáng mọi sự tốt đẹp về phương lược và lời hứa của Đức Chúa Trời; tất cả vinh quang của đời người tín đồ đều bày ra trước mắt ta: Ta bỗng hiểu ngay rằng Đức Chúa jêsus Christ muốn dùng ân đeỉn mà chiếu ánh sáng vinh hiển Ngài trong đời ta. Hãy nghe lời hứa của Chúa: “Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt. Ta sẽ đặt thần ta trong các ngươi, và khiến các ngươi noi theo luật lệ ta; thì các ngươi giữ mạng lịnh ta và làm theo” (Ê-xê-chi-ên 36:26, 27).



  Về trang Mục Lục  



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Vua với quan thủ tướng






Một vua kia có một vị thủ tướng rất tài giỏ, vì học rộng lắm. Một ngày kia, vị thủ tướng ấy trở nên tín đồ Đấng Christ, bèn công bố đức tin mình trước mặt dân chúng. Vị ấy thường làm chứng rằng mình tin Đấng Cứu Thế đã đến thế gian để cứu những kẻ có tội. Ông vua không hiểu được sự này nên đã nói: “Trẫm là vua, nếu trẫm muốn thi hành điều gì, thì chỉ phải truyền lịnh cho các thần dân là đủ. Lẽ nào Đấng christ là vua trên các vua mà lại tự hạ mình xuống thế gian nầy? Điều đó rất vô lý! Vua muốn đuổi thủ tướng về vườn, vì thấy ông đã tin theo Đấng Christ, nhưng vua có lòng yêu mến ông lắm, nên hứa rằng nếu ông có thể giải nghĩa vấn đề nầy, thì sẽ tha tội cho, không cách chức. Vị thủ tướng xin vua cho mình suy nghĩ trong 24 giờ rồi sẽ giải đáp. Vị ấy liền sai một người thợ mộc rất khéo , bảo làm một tượng gỗ giống in hình Hoàng thái tử mới mười hai tuổi, và cũng mặc một thứ quần áo giống như của Hoàng thái tử. Ngày hôm sau, vua cỡi thuyền rồng, chơi sông với Thủ tướng. Thủ tướng đã dặn người thợ mộc hãy đứng trên bờ sông kia, hễ xa xa thấy một dấu hiệu của Thủ tướng thì ném cái tượng gỗ ấy xuống nước. Vua ngồi trên thuyền thấy tượng gỗ rơi, tưởng là con mình ngã xuống sông, không kịp bảo ai, liền nhảy ùm xuống nước, bơi ra cứu con. Vị Thủ tướng bèn hỏi tại sao vua không sai một đầy tớ nhảy xuống nước để vớt hoàng tử, mà chính vua lại nhảy xuống nước làm gì, đến nỗi gần phải chết đuối và ướt hết long bào. Vua trả lời: “Đó là do lòng thương!” Vị Thủ tướng liền tâu rằng: “Cũng một lẽ ấy, Đức Chúa Trời là Đấng Thượng Đế dựng nên thần, người và muôn vật, cũng không đành lòng sai ai xuống thế hạ nầy để đem sứ mạng cứu rỗi cho loài người; nhưng vì lòng yêu thương của Ngài vô hạn, nên phải từ bỏ ngôi vinh hiển trên trời, giáng xuống trần gian, mà cứu chúng ta. Đó cũng là do nơi lòng thương chúng ta vậy!” “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).




Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Ong ơi ta muốn học mày






So với muôn loài sống trên không, dưới đất, trong biển, thân ong chỉ bé cỏn con. Song cứ gẫm cho kỹ, ta đừng vội khinh những cái nhỏ mọn thấp hèn. “Một đứa gái nhỏ làm phu tù” đã tỏ cho bậc thượng lưu mắc bệnh phung biết lối tìm Tiên tri Chúa để chữa lành. Tuy không biết tên nàng, nhưng ơn Na-ha-man đã hưởng, nào ai chối cãi được chăng? “Một đứa con trai” chỉ dâng vài chiếc bánh, vài con cá, cũng đủ giúp Chúa nuôi được đoàn dân. Đố anh em biết tên cậu đó là gì? Xét hai người làm việc to tát mà ẩn danh ấy, các tín đồ trẻ tuổi hẳn được giục lòng hầu việc Đấng Toàn Năng. Nhịn nhục và chăm chỉ, con ong gây mật, cũng đủ cho loài người vừa làm thuốc, vừa ăn. Kinh Thánh nói nhiều về mật ong ngọt lịm, có thể làm cho ta thêm sức, no lòng, vui dạ. Vậy, nó làm hình bóng về cuộc vui chơi của thế gian cốt khiến linh hồn thỏa thích. Chúa cấm trộn mật ong và men vào của lễ dâng cho Ngài. (Lê-vi Ký 2:11). ONG CÓ BA THỨ: Ong vàng (bourdon) là giống đực, chỉ làm cái máy để gây giống nòi. Ong chúa đẻ trứng, nở ra con, ong thợ làm việc như đắp tổ, giữ con, kiếm ăn. Trong Hội Thánh cũng vậy, Chúa để mỗi tín đồ gánh vác một việc cho đến khi Ngài trở lại. Dầu làm việc nhỏ mọn hèn hạ cho Đấng mình yêu mến, há chẳng đáng quí, đáng vui? Có khi con ong phải bay xa hàng hai mươi cây số, mới tìm được nhụy hoa nuôi bầy và vật liệu đắp tổ, gây mật. ONG CHÚA: Bầy ong phải phục quyền ong chúa. Mẹo mực cai trị là do ý muốn chúa ong, không con nào dám nho nhoe chống cãi. Ong chúa khác dấy lên chăng? Phải chia quân đi lập chỗ khác. Con Đức Chúa Trời đáng làm Chúa và cai trị Hội Thánh. Nếu kính mến Đấng chết vì ta, chắc ta gần gũi và vâng theo Ngài. Như vậy, mỗi lời, mỗi việc của tín đồ là nét bút tô điểm bức tranh đạo lý của Đức Chúa Trời và của Cứu Chúa. ONG VÀNG: Ong vàng chẳng giúp đỡ, lại còn phá hoại, ăn tàn, chỉ rình cướp kết quả công việc của bầy ong thợ. Hết mùa gây mật, tòa tuyên án diệt trừ ong vàng về tỗi ở nhưng vô ích. Đó há chẳng phải là hình bóng về tội nhân chưa được buông tha? ONG THỢ: Do trứng tốt nở ra, ong thợ rất khỏe mạnh làm công việc ích lợi nhiều. Ong vàng khác hẳn, quanh năm suốt tháng chỉ ăn chơi hoài. Đó, thí dụ về chỗ trái nhau giữa tín đồ và người ngoại đạo: Một bên được tái sanh vì vâng theo lời thánh và tin cậy Jêsus; một bên đeo đuổi tội lỗi; chưa được đổi mới bởi quyền thiêng liêng. Ong giữ tổ gây mật cũng ngang hàng với ong bay đi hút nước ngọt trong hoa. Nầy, đàn bà coi sóc cửa nhà, đàn ông ra ngoài làm lụng, cả hai giá trị bằng nhau, khác chăng chỉ tại đằng kia lặng lẽ êm đềm, đằng này xông pha bay nhảy. Ca dao nước Anh có câu: Hừng đông, chàng cất chân ra, Làm ăn đến tối, về nhà nghỉ ngơi. Em đây bận lắm, chàng ơi! Công kia, việc nọ không rời chân tay. Không cứ ở chỗ nào, làm việc gì, mỗi người, hoặc đàn ông, hoặc đàn bà, đáng nên đứng vững và chuyên tâm hầu Chúa (Châm-ngôn 27:8). Nếu không tới hút nước ngọt trong hoa, thì loài ong chắc hẳn tiêu diệt. Mùa hanh, nhiều thứ hoa rỉ nước ngọt lúc trời mới sáng. Vậy, ong thợ phải đi làm sớm, vừa bay từ hoa này đến hoa kia, vừa thẳng ngòi hút nước ngọt, vừa gây mật. Ong chỉ cần gắng sức, nước ngọt tự nhiên do một mạch máu lên lưỡi, rồi vào túi mật. Nhụy hoa và mật nuôi sống bầy ong. Vậy, ta nhớ đến dân Y-sơ-ra-ên ở đồng vắng, lượm ma-na, là lương thực đủ giữ mạng sống. Linh hồn ta hằng ngày được no nê bởi cầu nguyện và đọc Kinh Thánh. Nguyện mỗi độc giả trở nên con ong thợ siêng năng của Chúa Jêsus! Thuật theo nguyên văn tiếng Anh của P.R.



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Dạy con từ thuở còn thơ






Con trẻ càng lớn lên; ta càng phải dạy cho chúng biết nào các cách nẩy nở tự nhiên của sự sống, nào có nên trông mong và chống cự những gì. Phải dạy như thế, chẳng chút sợ hãi. Phải bày tỏ cho chúng biết mọi sự Đức Chúa Trời sáng tạo và thiết lập điều tốt lành và trong sạch. Sự hiểu biết đó thường giữ gìn khỏi tội ác. Vì ta ít ngờ cả đến đàn trẻ được dưỡng dục trong gia quyến tín đồ có lẽ cũng bại hoại về tinh thần. Khi còn cái đầu xanh tuổi trẻ, hay nhóm họp chung quanh mình để dạy những lẽ giản dị và chơn thật. Hãy khuyên giục chúng suy nghĩ và học hỏi, ngõ hầu thấy chúng hiểu hay không. Đoạn, hãy cắt nghĩa cho chúng vài câu Kinh Thánh và dạy chúng nào cầu nguyện lớn tiếng, chẳng chút văn hoa, kiểu cách, nào xưng với Đức Chúa Trời mỗi công việc, mỗi lời nói, mỗi ý tưởng xấu xa mà chúng cảm biết. Chăm lo như vậy, ta được thưởng chăng? Chắc được, vì nếu ta làm trọn bổn phận mình; thì Đức Chúa Trời sẽ làm trọn bổn phận Ngài. Tôi xin làm chứng rằng tôi đã khiêm nhường cố sức làm trọn bổn phận, nên được Đức Chúa Trời đáp lại lời cầu nguyện: Mười con, cả trai lẫn gái, đều sống cả và đều hầu việc Ngài. Ngài ban ơn cho tôi chẳng những được thấy con cái; song cũng được thấy mọi cháu nội, ngoại đi trong đường Ngài. Nguyện vinh hiển thuộc trọn về một mình Ngài. Một mẹ của mười con – La Bonne Revue –



  Về trang Mục Lục  




Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Cầu nguyện là gì?






Là cách kẻ yếu đuối nương cậy Đấng Toàn Năng. Là lúc tấm lòng gặp Đức Chúa Trời mình. Là đức tin nhận các lời hứa của Đức Chúa Trời. Là tiếng linh hồn đang khát xin ban Nước Sống. Là lòng trông cậy hay thấy trước trái chín. Là hơi thở của Đức Chúa Trời bổ dưỡng cho sự sống loài người. Là hoàn cảnh thuận tiện cho các đức tánh của tín đồ phát triển và đạt bậc trọn lành. Là cây gậy giúp người đi đường. Là con cái nắm tay Cha để được Ngài bổ sức và dẫn dắt. Là lời khuyên giục ta leo thang lời hứa và chiếm các thật sự thiêng liêng. Là bàn tay của tín đồ giơ ra, là con mắt nhìn lên trời để tìm kiếm sự đầy dẫy Đức Chúa Trời. Là thanh thần kiếm làm cho tánh tình trở nên thánh khiết và đổi cơn thử thách, cám dỗ, buồn thảm ra vàng ròng. Là cánh cửa mở toang mà tín đồ hoặc Hội Thánh đã thấy sự yếu đuối của mình hóa ra quyền lực, cơn chiến đấu của mình hóa ra cuộc đắc thắng đời đời, có thể bước qua. - Tạp chí The Christian Evangelist



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Chìa khoá cuối cùng






Một bữa, đang khi nghe giảng đề mục “Dâng trọn mình cho Chúa”, Mục sư F.B. Meyer móc túi lấy một chùm chìa khóa, giơ lên mà rằng: “Tôi đã dâng mọi chìa khóa cho Chúa.” Nhưng ông thình lình nghe tiếng Chúa hỏi: Ngươi thật không còn chìa khóa nào nữa chăng? Ông thẹn đỏ mặt, thưa thầm: Hỡi Chúa... chỉ thiếu một cái chìa nhỏ. Vì bấy giờ ông còn phản đối Chúa, chưa chịu dâng hết mọi sự. Một lần sau, ông làm chứng như vầy: “Chúa cứ phán như thế, nhưng tôi cứ phản đối. Sau tôi biết tội, không dám suy đi tính lại nữa, lập tức quỳ gối, rơi lụy, cầu nguyện rằng: Chúa ôi! Xin Chúa ban ơn giúp tôi bằng lòng dâng chìa khóa nhỏ nầy cho Chúa... Nghe tôi khóc lóc, cầu nguyện như thế Chúa liền nhậm lời, và lấy chìa khóa đó nơi tay tôi.” Hỡi anh em, trong đời mình, có chi chưa chịu dâng cho Chúa để Ngài giữ giúp mình chăng? Tín đồ nào dâng trọn đời cho Chúa, chắc sẽ được vui vẻ, bình an biết bao! Tấn sĩ DOLMAN



  Về trang Mục Lục  



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Nói dễ làm khó






Hội đồng chuột Nhà kia có một con mèo bắt chuột rất hay, hễ chuột nào dầu khôn ngoan lanh lẹ cũng bị vào bụng mèo cả. Song hãy còn mấy con chuột khôn lanh ẩn cư trên mái nhà, nên mèo kia không bắt được. Mà bọn chuột dầu khôn lanh đến đâu, cũng không khỏi đêm ngày lo sợ cho tánh mạng mình. Trong lũ chuột, có một con già, hình cao, vóc lớn, can đảm, lại có tài khẩu biện hơn mấy con chuột khác, bèn ra công cổ động nhóm một hội đồng, để ai có mưu cao chước lạ gì làm hại được mèo, thì đem tuyên bố cho hội đồng xét định. Đến ngày khai hội, có lắm đại biểu đến dự, chuột già được chúng cử làm chủ tọa. Lại bầu một con chuột khác làm thư ký để làm biên bản. Lúc bấy giờ, chuột già chống ba-ton, bước lên tòa nghị luận; còn các đại biểu ở dưới. Chủ tọa nói: “Bấy lâu nay, mèo làm cho loài chuột ta gần tuyệt chủng; bây giờ ta phải làm cách nào đặng thoát khỏi cái nạn ấy? Vậy, hội đồng lần này ai có mưu hay kế giỏi thì xin bày ra.” Một đại biểu đứng dậy nói: “Xin phép chủ tọa, tôi có một kế rất hay, xin cho tôi nói.” – “Cứ nói.” – “Chúng ta muốn trừ nạn mèo, thì chẳng kế nào bằng kế hy sinh.” – “Hy sinh là làm sao?” – “Hy sinh nghĩa là trong chúng ta phải có một đứa chịu bỏ mạng.” – “Bỏ mạng thế nào?” – “Phải ăn thuốc độc, rồi chạy đến trước mặt mèo; mèo ăn ta, ắt nhằm thuốc độc mà chết. Mèo chết, chúng ta thoát nạn. Đó là kế hy sinh.” Cả hội đồng đều vỗ tay mà rằng: “Kế đó hay lắm, chúng tôi biểu đồng tình cứ thi hành đi!” Chuột già, chủ tọa nói: “Kế này hay lắm, không còn kế nào hơn nữa. Song xin hỏi ông (đại biểu chuột), ông có bằng lòng làm theo kế ông đã cống hiến đó không? Ông có bằng lòng hy sinh vì đồng bào mình không?” – Đáp: “Về phần tôi, tôi đã hiến kế thì đủ bổn phận rồi, (?) Xin nhường việc đó cho kẻ khác.” Chủ tọa liền hỏi: “Còn ai dám vì đồng bào mà làm theo kế hy sinh đó không?” Ai nấy đều ngó mặt nhau, không nói một lời, im lặng như tờ giấy trải. Hồi lâu, cả hội đồng đứng dậy nói rằng: “Chúng tôi xin nhờ ông chủ tọa (chuột già) ra ơn cứu giúp.” Chủ tọa đáp: “Không được! Việc nầy không phải chức vụ của tôi (?) và tôi bây giờ tuổi cao tác lớn, để sống ít lâu nữa, rồi qua đời cho yên thân, tôi xin nhường cho quý ông trẻ tuổi.” Sau đó, các đại biểu lần lượt bước ra khỏi nghị trường. Chuột già kia buồn lòng, rồi xuống ghế. Hội đồng giải tán! Ôi! Nói được, làm không, câu “Năng thuyết bất năng hành!” là thế đó. Đức Chúa Jêsus Christ có phán rằng: “Hãy làm và giữ theo mọi điều họ đã bảo các ngươi; nhưng đừng bắt chước việc làm của họ, vì họ nói mà không làm” (Ma-thi-ơ 23:3). 


  Về trang Mục Lục  




Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Sống ở địa vị nào?






Thời buổi văn minh, khoa học phát triển, nhơn tài xuất hiện, chen lấn trong các lý thuyết mưu sự sống tạm. Có nhiều người hy sinh cho nền học vấn để phátminh ra cái mới, cái lạ cho đời. Nhưng thật chẳng có gì là mới lạ cả. Kìa, Kinh Thánh chép: “Chẳng có điều gì mới ở dưới mặt trời” (Truyền-đạo 1:9). Nhà bác học Lavoisier: “Không có điều gì mất đi, cũng không có điều gì mới mẻ cả” (Rien ne se perd, rien ne se crée). Mới đây (1932) đâu đâu cũng nghe nói đến Voronoff là người tìm ra cái thuyết cải lão hườn đồng, lấy sự sống lưu truyền sự sống, gọi là tiếp hạch. Người đời đến lúc đã già, lưng còng, gối mỏi, tai lãng, mắt mờ, tinh thần suy nhược, ngồi yên chờn thần chết đến; nếu bằng lòng để Bác sĩ Voronoff lấy cái hạch của người tráng kiện tiếp vào, thì được sự sống mới, đủ sức mà xông pha mưa nắng chống trả với mọi sự tàn tạ. Đời sống của anh em ở trong địa vị nào? Ở địa vị già yếu suy nhược, khi gặp sự cám dỗ thì bị thua như A-đam đã gây nên tai vạ cho cả thế giới chăng? Hay có sự sống mới bởi tiếp cái hạch của Con Đức Chúa Trời (tức là sự sống của Đức Chúa Jêsus) mà có thể thắng hơn mọi sự cám dỗ như Chúa Jêsus đã thắng? “Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới, những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới” (IICô-rinh-tô 5:17).



  Về trang Mục Lục  



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Có tìm mới gặp






Có một Đại úy người da trắng nói cùng Mục sư kia rằng: “Tôi ở nước Ấn-độ đã mấy năm nay, song chưa thấy một người tín đồ nào.” Hôm sau ông lại nói: “Mới rồi tôi bắn được 30 con cọp.” Mục sư nói: “Lạ nhỉ! Thật 30 con à?” – “Thưa phải.” – “Tôi tưởng chỉ có ba con.” – “Không phải.” – “Ồ, tôi ở đây đã 25 năm, mà chưa thấy một con cọp nào!” – “Không lạ gì! Vì Mục sư không đi chỗ có cọp.” Mục sư nói: “Cũng vì lẽ ấy, ông không thấy người tín đồ nào.” R.M.J.



  Về trang Mục Lục  



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Lấy thứ kim cương nào?






Một vua kia muốn thử các con, xem ai khôn ngoan hơn, đặng nối ngôi sau khi mình băng hà, bèn lấy thứ kim cương thật quý gói vào một gói bằng giấy rất xoàng, khó coi lắm; còn một thứ kim cương giả bằng thủy tinh thì để vào trong một hộp rất lịch sự có vẻ rực rỡ ưa nhìn. Đoạn, vua gọi người con cả đến, bảo tùy ý muốn chọn thứ kim cương nào thì chọn. Thấy gói xoàng, con đó bỏ qua; song chọn cái hộp đẹp, té ra là thứ kim cương giả. Sau vua gọi đến con út, hỏi muốn chọn lấy kim cương nào. Con đó nhìn cha bằng cặp mắt dịu hiền, rồi nói: “Thưa cha, xin cha lựa chọn giùm con.” Vậy, vua chọn cho thứ kim cương thật trong gói xoàng, và bảo con đó hãy đợi để mình sửa soạn cách trọn vẹn hơn nữa. Vua liền truyền thợ làm một cái mũ triều thiên, trên đính thứ kim cương thật đó, coi rất đẹp đẽ, đoạn, để vào trong hộp bằng vàng đẹp hơn cái hộp đựng kim cương giả trước gấp ngàn lần. Cuối cùng vua họp các thần dân lại tuyên bố rằng: Mai sau con út mình sẽ được nối ngôi làm vua. Vậy nay hãy dùng cái mũ kim cương quý giá nầy làm của cầm. Cũng vậy, khi Đấng Christ giáng sanh tại thành Bết-lê-hem; bị người thế gian voi khinh, bị họ tưởng lầm rằng thà yêu chuộng sự hư vinh đời tạm nầy còn hơn tôn trọng một người hèn mọn như thế. Nhưng ai đã chọn Chúa trong sự khiêm nhường tại thành Bết-lê-hem, vườn Ghết-sê-ma-nê, và núi Gô-gô-tha, thì nầy sẽ thấy một ngày kia Chúa tới trong sự vinh quang trổi hơn mặt trời, ban cho phần thưởng quý báu. Đấng Christ đến thế gian lần thứ nhất chưa đủ, vì Ngài sẽ đến lần thứ hai nữa. Vậy, sự giáng sanh của Chúa cách hèn hạ tại thành Bết-lê-hem cũng là để thử mỗi linh hồn. Hỡi độc giả! Anh em sẽ chọn lấy của quý thật, hay chịu khổ dai khi Chúa Jêsus tái lâm? H. Homer-Dixon



  Về trang Mục Lục  


Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


Nói Gần, Nói Xa, Chẳng Qua Nói Thật






Trong đời Thánh Gia-cơ cũng như ngày nay, thường có hạng đờn ông biếng nhác – còn đờn bà nữa – chỉ có việc ngồi lê nói vu. Nhưng không ai có thể phân biệt lời nói vu với lẽ thật, hoặc tìm kiếm sự giả dối ở trong đó được. Thật không ai có thể đun nước lời nói đó khiến bốc hơi lẽ thật lên, để thử xem đáy nồi có đóng cặn giả dối không. Lại cũng không ai có thể bắt được lời nào, câu nào là vu, vì vu không cần phải nói dối. Có khi nói thật một nửa lại xấu hơn nói dối trọn vẹn. Kìa, một cái biểu môi, một cái lườm mắt, một cái nhô vai, một cái cau mày, một cái vẻ mặt không tin, phải một cái làm thinh nghiêm nhặt, cũng đủ làm trọn lời vu, hại đến danh dự kẻ khác, chớ không cần phải nói rõ hết lời đâu, nhưng tai hại nó vẫn còn lại để hành động, xui giục, khuấy rối người ta, và lưu độc đến cả xã hội loài người ở nơi giếng của sự sống. Một người cả đời bị hại như thế, đã làm chứng rằng: “Trong miệng kẻ nói vu có chứa nọc độc của rắn hổ.” F.W. Robertson Những lời nói bá láp, có khi dường như một thứ khói bay lên từ cái điếu nhơ bẩn, vì chỉ tỏ ra cái vị không ngon của người đã nói đó. George Eliot Có hai lối tốt để đối phó lời nói xấu về người khác: một là đừng nghe, hai là đừng đem nói với ai nữa. G.H. Lorimer



  Về trang Mục Lục  



Bài viết mới nhất:
Danh ngôn đức tin:


Mọi đóng góp về bài vở xin liên hệ tới chúng tôi qua email: luaphucamhp@yahoo.com


Trang Hoithanhkienbai Blog: Một trang chia sẻ cho bạn về niềm tin nơi Thượng Đế trong Đức Chúa Giê-xu Christ: Tin tức, dưỡng linh, đời sống, hôn nhân, vvv..


SỨC KHỎE- ÐỜI SỐNG

Xem tất cả Sức khoẻ đời sống »

SẮC ÐẸP

Xem tất cả Sắc đẹp »

GIA CHÁNH

Xem tất cả Gia chánh »

MẸ & BÉ

Xem tất cả Mẹ và bé »